login
The Nhac Viet Nam Group
blog post Welcome to Nhac Vietnam Group
Posted in welcome! on Aug 10, 2009 at 5:50 AM by Nhac Viet Nam Group
visitors by country counter




Nữ nghệ sĩ Phùng Há, danh ca tiền phong của nghệ thuật sân khấu cải lương



2008-02-16

Soạn giả Nguyễn Phương

Thưa quý thính giả, thời vàng son của sân khấu cải lương có thể kể từ giữa thập niên 50 đến giữa thập niên 70. Trong thời vàng son của sân khấu cải lương, có rất nhiều những giọng ca vàng đã thu hút khán thính giả đến với cải lương, góp phần nâng cao nghệ thuật ca hát, thay đổi hẳn bộ mặt của sân khấu cải lương và nâng cao mức sống của nghệ sĩ, có thể nói đó là thời kỳ vàng son, chấm dứt tình trạng nghèo đói, thiếu học, chấm dứt thời kỳ ăn quán ngủ đình của các nghệ sĩ cải lương.

click to comment
Nữ nghệ sĩ Phùng Há. Hình của Soạn giả Nguyễn Phương.




Có nhiều yếu tố góp phần giúp cho giới nghệ sĩ đạt được những thành tựu vàng son đó.

Yếu tố đứng hàng đầu là thời cuộc ổn định, tức là sau cuộc đình chiến Pháp Việt, dân chúng được yên ổn làm ăn, giao thông thuận lợi, người dân sản xuất và tiêu thụ được sản phẩm, có lợi nhuận nhiều nên cuộc sống vật chất, tinh thần và giải trí của người dân dần được nâng cao.

Yếu tố thứ hai là nghệ sĩ được tự do cạnh tranh nhau trong việc sáng tác và biểu diễn nghệ thuật, không bị chánh quyền hay một thế lực nào khác chỉ huy hay khống chế.

Yếu tố thứ ba là bản thân của nghệ thuật sân khấu cải lương có nhiều rạp hát dành cho cải lương, có nhiều đoàn hát đại ban, nhiều soạn phẩm hay, nhiều giọng ca vàng.

Đến nay, hơn ba mươi năm sau thời kỳ vàng son đó, khán thính giả vẫn còn nhớ những giọng ca vàng của Út Trà Ôn, Hữu Phước, Thành Được, Hùng Cường, Thanh Hải, Thanh Tú, Dũng Thanh Lâm Phương Thanh, Minh Vương, Minh Phụng, Minh Cảnh, Tấn Tài, Châu Thanh, Út Hiền, Út Hậu…. và các nữ danh ca Thanh Hương, Út Bạch Lan, Ngọc Giàu, Lệ Thủy, Mỹ Châu, Thanh Nga, Hồng Nga, Hương Lan, Kim Ngọc, Bạch Tuyết, Phượng Liên, Thanh Kim Huệ, Linh Huệ, Phượng Hằng,…v…v.


Trước khi mời quý thính giả nghe những giọng ca vàng của thập niên 60, 70, Nguyễn Phương xin giới thiệu những danh ca trong lớp nghệ sĩ tiền phong, những nghệ sĩ đã sáng lập và góp công phát triển bước đầu của ngành nghệ thuật cải lương. Đó là những danh ca cổ nhạc từ thập niên 30, 40 đến giữa thập niên 50, những nghệ sĩ tài danh như Phùng Há, Ái Liên, cô Tư Sạng, cô Tư Bé, cô Ba Bến Tre, Năm Nghĩa, Bảy Cao, Tám Thưa, Năm Phồi, Sáu Thoàng, Thành Công,..v…v.


click to comment
Cô Bảy Phùng Há năm 30 tuổi


Nữ nghệ sĩ Phùng Há sinh ngày 30 tháng 4 năm 1911, Tân Hợi, tại làng Điều Hòa, tổng Thuận Trị, huyện Châu Thành, tỉnh Mỹ Tho. Năm 13 tuổi, bà Phùng Há đã hát trên sân khấu cải lương đoàn hát Tái Đồng Ban của ông bầu Hai Cu ở Mỹ Tho. Vai hát đầu tiên trên sân khấu của bà là vai Giả Thị trong tuồng Hoàng Phi Hổ quy Châu của soạn giả Nguyễn Công Mạnh.

Từ khi mới bước lên sân khấu hát đến những ngày không còn hát được nữa vì tuổi già sức yếu, bà Phùng Há đã hát vai chánh ở 15 đoàn hát khác nhau, không kể hàng mấy chục đêm hát Hội, hát chung với nghệ sĩ tài danh được tuyển chọn để hát gây quỹ từ thiện, bất cứ ở trên sân khấu đoàn hát nào, bất cứ hát tuồng gì, bà bảy Phùng Há cũng đóng vai đào chánh vì bà có thinh sắc lưởng toàn và tài năng diễn xuất thuộc về bậc thầy trong nghề hát.

Hồi thập niên 30, và nữa thập niên 40, sân khấu cải lương chưa có sử dụng máy phóng thanh và micro nên nghệ sĩ phải luyện giọng hát sao cho khi hát thì hát thật lớn, nghe rõ lời và truyền được âm thanh giọng hát đi rất xa, khiến cho khán giả dù là ngồi ở ghế thượng hạng gần sân khấu hay các khán giả ngồi ghế hạng ba ở cuối khán phòng, mọi người đều nghe được rõ lời ca điệu hát.

Từ năm 1981 đến năm 2001, bà Phùng Há dạy hát ở trường Nghệ Thuật Sân Khấu và trường đào tạo nghệ sĩ của nhà hát Trần Hữu Trang. Năm 1986, tôi có dịp đến trường dạy nghệ thuật sân khấu và được ngồi dưới khán phòng xem bà hát thị phạm vai Hai Thành trong tuồng Đời Cô Lựu để dạy cho các thí sinh sắp thi tốt nghiệp ra trường. Lúc nầy bà bảy Phùng Há đã được 75 tuổi, giọng hát của bà vẫn nghe vang lộng và rõ ràng tuy rằng buổi tập tuồng hôm đó không có máy vi âm. Xin mời quý thính giả nghe đoạn hát thị phạm vai Hai Thành trong tuồng Đời cô Lựu của nữ nghệ sĩ tiền phong Phùng Há.


Phung Ha - RFA 2008_02_16 - Phung Ha




Thưa quý thính giả, vừa rồi quý vị nghe bà Phùng Há hát thị phạm cho học viên trường Nghệ Thuật sân khấu vai Hai Thành trong tuồng Đòi Cô Lựu của soạn giả Tư Trang. Vở tuồng nầy được sáng tác năm 1936, vai Hai Thành là vai kép, tức là vai của người đóng cặp với bà khi bà vào vai Lựu, vở tuồng đã được hát từ năm 1936, trong hai thập niên 1950 và 60, vở tuồng nầy thỉnh thoảng được diễn lại một số suất hát dưới hình thức hát Hội để gây qủy nhưng bà Phùng Há thuộc trọn quyển tuồng, thuộc các vai diễn khác ngoài vai Lựu là vai diễn chánh của bà. Nhờ thuộc nhiều vai diễn trong tuồng nên khi bà dạy cho học viên, bà không cần phải cầm bổn tuồng, đọc theo đó để mà diễn thị phạm.

Đoạn văn của vai Hai Thành trong tuồng Đời Cô Lựu là một vở tuồng xã hội nhưng được viết theo lối văn biền ngẩu, lối văn có từng vế đối ứng với nhau một cách hoàn chỉnh, nếu nghệ sĩ không thuộc tuồng thì không thể nào hát cương được. Bà Phùng Há còn thuộc rất nhiều tuồng xã hội của các soạn giả Tư Chơi, Năm Châu, Năm Nở…

Bà Phùng Há có sở trường hát tuồng tàu, kỹ thuật ca hát, múa bộ văn hay bộ võ theo lối hát quảng của bà được học từ các bậc minh sư nghệ sĩ rước từ bên Tàu và Hồng Kông qua nên bà có những động tác vũ đạo thật đẹp. Khi nhắc đến vai Lữ Bố trong tuồng Phụng Nghi Đình thì không có nghệ sĩ nào hát hay hơn bà.

Bà Phùng Há đã đào tạo được hơn 60 nghệ sĩ cải lương tài danh thuộc ba thế hệ từ năm 1960 đến năm 2001 là năm bà nghĩ hưu.


click to comment
Nữ nghệ sĩ Phùng Há. Hình của Soạn giả Nguyễn Phương.


Bà thường giải thích cho các nghệ sĩ đệ tử của bà là phải diễn trong câu ca, có nghĩa là nội dung bài ca được nghệ sĩ ca lên không phải chỉ chú trọng việc ca cho mùi, ca cho ngọt mà phải diễn tả được nội dung của câu ca, nội tâm nhân vật qua bài ca, trong cách ca, trong giọng hát và trong cử chỉ hay nét mặt hoặc động tác hình thể trong khi ca. Ñó là nói về hát các tuồng xã hội.

Khi hát tuồng Tàu, hát cải lương tuồng cổ thì động tác vũ đạo của nhân vật tuồng được phóng đại lên, múa may theo đúng kỹ thuật hát tuồng Tàu hay tuồng cổ. Có thể nói tóm tắt là có kỹ thuật cầm quạt, cầm khăn, cầm gươm đao, mỗi thứ đạo cụ dùng trên sân khấu đều phải theo quy cách sử dụng của nó và mỗi động tác sử dụng đạo cụ đó là để diễn tả tình cảm gì của nhân vật.

Thêm nữa nhạc đệm theo tuồng Tàu hay hát tuồng cổ có kèm theo tiếng trống, tiếng mõ, tiếng chập chỏa nhỏ nên từng cái liếc mắt, gật đầu hay khoa tay múa chân đều phải ăn với nhạc đệm. Bài ca trong các tuồng Tàu cũng được đệm với những nhạc cụ như mõ hay kẻng hòa với đờn. Cách ca phải theo phong cách tuồng Tàu, tuồng cổ chớ không phải ca êm êm như ca trong tuồng xã hội Việt Nam.

click to commentPhùng Há

Thưa quý thính giả, quý vị vừa nghe nữ nghệ sĩ Phùng Há và nghệ sĩ danh ca Út Trà Ôn ca trong bộ dĩa Hỏa Thiêu Bích Vân Cung, bà Phùng Há trong vai Lý Thần Phi, nghệ sĩ Út Trà Ôn trong vai Bao Công.

Hiện nay lối hát với phong cách tuồng Tàu không còn thạnh hành nữa. Các nghệ sĩ trẻ hát tuồng Hỏa Thiêu Bích Vân Cung với một phong cách gần với lối hát tuồng dã sử, giản lược rất nhiều vũ đạo và nhạc đệm không dùng đến trống, mõ nữa.


© 2008 Radio Free Asia
http://www.rfa.org/vietnamese/programs/TraditionalMusic/TraditionalMusicPhungHa_NPhuong-20080216.html?searchterm=None



blog post Vượt Sóng - Journey From The Fall
Posted in Movie on Oct 12, 2008 at 9:50 AM by Nhac Viet Nam Group

click to comment




“Vượt Sóng” là cuốn phim đầu tiên kể lại những đau thương của người dân miền Nam Việt Nam sau cuộc chiến, từ chính quan điểm của những người trong cuộc. Cuốn phim nói tiếng Việt với phụ đề Anh Ngữ, ghi lại những kinh nghiệm tù cải tạo nhục nhằn, những chuyến vượt biên kinh hoàng trên biển, những ngày đầu trên đất khách lạ lẫm và bơ vơ… Những kinh nghiệm mà, có lẽ dù tốn bạc triệu, Hollywood cũng không thể nào diễn tả, bởi vì người Hoa Kỳ chưa từng trải qua cái mất mát và đau thương của những người miền Nam Việt Nam.


“Vượt Sóng” mở màn với giọng kể chuyện trầm buồn của nữ tài tử Kiều Chinh, trong vai bà nội. Bà đang kể cho cháu Lai về thần thoại Rùa Kim Quy và thanh kiếm thần. Cha của Lai là Long lúc này đã bị bắt đi tù cải tạo. Ngày 30 tháng 4 năm 75, từ trên gác nhìn xuống biển người đang xô đẩy, đạp lên nhau tìm đường sống, Long đã quyết định ở lại tiếp tục chiến đấu bảo vệ miền Nam thân yêu, dù anh biết rõ chọn lựa này có nghĩa là chấp nhận phải chia biệt gia đình vĩnh viễn. Long khuyên vợ đưa con và gia đình ra đi, nhưng Mai đã cương quyết rằng, “Gia đình này sẽ không đi đâu hết, nếu không có anh.”


Và họ ở lại. Miến Nam hoàn toàn rơi vào tay cộng sản. Thế là Long bị chúng bắt giam, bị đưa qua những trại tù cải tạo, bị biệt giam, đầy đọa. Long biết như thế nào là nhục hình tù cải tạo. Thế là Mai long đong một mình nuôi mẹ già con nhỏ. Rồi cuối cùng, vì tương lai, vì con, vì lời cầu xin khẩn khoản của chồng mỗi lần thăm nuôi, Mai cũng đành gạt nước mắt vâng lời, miễn cưỡng cùng mẹ chồng và đứa con trai, bước chân trĩu nặng với lòng tan nát, leo lên chiếc tàu đánh cá nhỏ bé tìm đường vượt biển. Họ ra đi với hai bàn tay trắng, không đem theo được thứ gì ngoài hy vọng mong manh là tìm ra đời sống và đất sống.


Trong khi đó, nơi lao tù cải tạo, theo lời giới thiệu chính thức của phim Vượt Sóng, do Đào Vũ Anh Hùng phỏng dịch, thì… “Long chứng kiến bao nhiêu cái chết bi thảm của anh em đồng cảnh khiến tinh thần anh rũ liệt và tuyệt vọng. Không nghe tin tức gia đình, anh nghĩ vợ con anh đã vùi thân trên đường vượt biển… Cho đến một hôm Long gặp một người lạ đến thăm tù, đem tin mẹ và vợ con anh đã đi trót lọt, đến được bờ bến tự do. Long rúng động trước tin vui. Tinh thần anh phấn chấn như được hồi sinh. Anh quyết tâm tìm cách trốn tù tìm gặp vợ con, để được cùng gia đình sống tự do, sống đời xứng đáng của con người.”


Trong bối cảnh đó, câu chuyện của hàng triệu người Việt Nam lần đầu tiên được trải ra trên màn ảnh lớn: từ cảnh trại cải tạo, những lớp học nhồi sọ sáo rỗng, những lời chì chiết “các anh mang tội với nhân dân,” những trận đòn chí tử, những ngày bị giam trong thùng sắt tối om nhưng nóng như thiêu đốt, lần vượt ngục tìm sống trong đường chết… rồi cảnh vượt biên trên biển đông, lo sợ, đói khát, hải tặc bắt bớ… Rồi những ngày đầu đến Mỹ, sống trong các chung cư chật chội, đi làm ở xưởng may, đi lượm lon phế thải, khó khăn hội nhập vào một nền văn hóa mới lạ…


Giữa tất cả những nghịch cảnh này, ký ức về một ngày xưa êm đềm vẫn bàng bạc trong không gian qua trí nhớ của Long. Những lúc cùng cực trong tù cải tạo, Long hồi tưởng về cánh diều của ngày xưa, cánh diều chở biết bao hoài bão bay cao trong tầm mắt của chàng, của bé Lai, của Mai, trong những buổi chiều gia đình xum họp, nô đùa một cách vô tư và tràn đầy hạnh phúc. Tiếng nhạc của ngày xưa êm ấm cũng văng vẳng theo ký ức nhiệm màu, tràn vào tâm thức Long…


Nói về phim “Vượt Sóng,” Việt Báo Online đã viết như sau: “Vượt Sóng không đơn giản là một bộ phim. Đó còn là câu chuyện có thật được kể lại bởi những người đã từng sống, từng nếm trải tất cả những khổ đau, nhọc nhằn…của đời mình. Với tài diễn xuất của nữ diễn viên gạo cội Kiều Chinh (trong vai người mẹ già) cộng với khả năng nhập vai hết sức tự nhiên của Long Nguyễn (vai Long, một người tù cải tạo) và Diễm Liên (vai Mai, vợ người tù), những nhân vật chính của bản trường ca …đã khiến bộ phim trở thành thiên tiểu thuyết lịch sử bằng hình bất hủ.”


Nhà báo Lã Xuân Giang viết: “Nguyễn Long đã thật sự trở thành tài tử điện ảnh lớn sau cuốn phim này. Những giây phút hiện diện của Nguyễn Long trên màn ảnh đã cuốn hút người xem với một hấp lực không thể cưỡng được. Diễm Liên là một khám phá mới, đã đóng một cách trọn vẹn với những đòi hỏi thể hiện những dàn trải trạng thái cảm xúc rất sâu sắc và khác biệt nhau, qua toàn cuốn phim. Ngoài ra, nhà đạo diễn Hàm Trần đã chứng tỏ mình là một người rất xuất sắc trong khả năng nắm bắt và xây dựng lại những khoảnh khắc xúc cảm nội tâm rất thành công. Nhiều đoạn phim đã làm người xem mủi lòng, rơi nước mắt.”


Thật vậy, phim “Vượt Sóng” đã thắng nhiều giải thưởng đáng kể tại nhiều đại hội phim ảnh toàn cầu. Trong đó có những giải như Nam Diễn Viên Xuất Sắc, và Giải Thưởng Đặc Biệt của ban giám khảo tại Đại Hội Điện Ảnh Newport Beach, cùng với giải Đạo Diễn Xuất Sắc tại Đại Hội Điện Ảnh Amazonas ở Ba Tây.


Không những chiếm được cảm tình của khán giả và các nhà phê bình phim ảnh, phim “Vượt Sóng” cũng đã gây nhiều cảm xúc cho chính các diễn viên trong phim. Nam diễn viên Đoàn Khánh chia sẻ rằng, “Phim này như thật! Truyện phim đã gây cho tôi một nỗi xúc động sâu xa. Nó lột tả được tất cả sự điêu đứng hoạn nạn và khổ đau đồng bào tôi gánh chịu. Nó giúp chúng ta thấu hiểu lịch sử đất nước và giúp thế giới hiểu rõ thảm trạng của thuyền nhân Việt trốn chạy cộng sản.”


Nữ tài tử Kiều Chinh cũng cho biết, “Truyện phim là truyện của chính chúng ta. Tất cả những người Mỹ gốc Việt khi xem phim này đều có chung nỗi xúc động, bởi là những truyện trực tiếp hay gián tiếp xảy ra cho chính mình hoặc cho người thân của mình sau ngày Saigon sụp đổ. Người bị đọa đầy trong các trại tù cải tạo. Người phải lìa bỏ quê hương, khổ đau, hoạn nạn trên bước đường vượt thoát bằng thuyền, bằng đường bộ… Tôi từ lâu có ước mong được thủ diễn một vai như vai trò trong phim này nhưng mãi đến bây giờ ước muốn đó mới thành hiện thực. Tôi hết sức vui mừng.”


Trong một cuộc phỏng vấn với bạn trẻ Nguyễn Trí Minh từ miền Nam California, đạo diễn Hàm Trần cho biết anh đã thực hiện phim “Vượt Sóng” vì anh nhận thấy chưa hề có một cuốn phim nào được dựng để kể về những kinh nghiệm của thuyền nhân Việt Nam, và khi tìm hiểu thêm, anh cũng thấy có quá nhiều câu chuyện về các trại tù cải tạo cần được nói lên cho thế giới biết. Dữ liệu để dàn dựng phim chính là những kinh nghiệm của những người thân, như cô ruột của anh, một ân nhân của cha anh, thân phụ của nhà sản xuất cuốn phim, v.v… Hàm Trần chia sẻ rằng hy vọng của anh là cuốn phim Vượt Sóng khơi lại tâm tư của những người đã từng là thuyền nhân, đã từng sống sót qua trại tù cải tạo, cũng như làm cho thế hệ sau quan tâm tìm hiểu lịch sử gia đình mình, và từ đó sẽ mở ra một cuộc đối thoại giữa các thế hệ thứ nhất, thế hệ một rưỡi, và thế hệ thứ hai.


Sau 2 năm hoàn tất, phim Vượt Sóng sẽ được lần lượt được trình chiếu tại các thành phố đông người Việt Nam cư ngụ trong thời gian rất gần đây. Kể từ ngày 23 tháng 3 năm 2007, phim sẽ được trình chiếu tại New York, San Jose và Orange County. Sau đó, ngày 30 tháng 3, phim sẽ ra mắt khán thính giả Houston và Dallas.


Có lẽ chúng ta biết chắc chắn, với một cốt truyện như trên, Vượt Sóng sẽ bị nhà cầm quyền Cộng Sản cấm tuyệt đối tại Việt Nam. Tuy nhiên, Đan Thanh hy vọng rằng, bằng một cách nào đó, quý vị và các bạn tại Việt Nam, nhất là các bạn trẻ, những người cùng lứa tuổi Đan Thanh hoặc trẻ hơn Đan Thanh nữa, sẽ có cơ hội xem phim Vượt Sóng để thấy được những sự thật mà đảng Cộng Sản Việt Nam đã tìm mọi cách chối bỏ trong hơn 3 thập niên qua.


Lịch sử dân tộc đã được ghi lại trong phim Vượt Sóng và còn đang được thay đổi theo dòng đời của chính chúng ta. 30 năm sau, nếu có một cuốn phim về ngày hôm nay trong dòng lịch sử, thì mỗi người trong chúng ta sẽ đóng vai trò nào? Chúng ta có góp phần trong lịch sử hay chỉ đứng bên ngoài một cách thờ ơ? Hy vọng rằng những việc làm của mỗi người chúng ta ngay hôm nay sẽ một góp phần, dù rất nhỏ, trong việc làm cho lịch sử tươi sáng hơn.



Nguồn: http://www.radiochantroimoi.com/spip.php?article1478






DOWNLOAD:



http://rapidshare.com/files/29264490/JFTF.ENGSUBBED.theRedX.part01.rar
http://rapidshare.com/files/29268705/JFTF.ENGSUBBED.theRedX.part02.rar
http://rapidshare.com/files/29273049/JFTF.ENGSUBBED.theRedX.part03.rar
http://rapidshare.com/files/29277442/JFTF.ENGSUBBED.theRedX.part04.rar
http://rapidshare.com/files/29281970/JFTF.ENGSUBBED.theRedX.part05.rar
http://rapidshare.com/files/29286585/JFTF.ENGSUBBED.theRedX.part06.rar
http://rapidshare.com/files/29290614/JFTF.ENGSUBBED.theRedX.part07.rar
http://rapidshare.com/files/29295096/JFTF.ENGSUBBED.theRedX.part08.rar
http://rapidshare.com/files/29299684/JFTF.ENGSUBBED.theRedX.part09.rar
http://rapidshare.com/files/29304086/JFTF.ENGSUBBED.theRedX.part10.rar
http://rapidshare.com/files/29337060/JFTF.ENGSUBBED.theRedX.part11.rar
http://rapidshare.com/files/29340931/JFTF.ENGSUBBED.theRedX.part12.rar
http://rapidshare.com/files/29344049/JFTF.ENGSUBBED.theRedX.part13.rar
http://rapidshare.com/files/29347461/JFTF.ENGSUBBED.theRedX.part14.rar
http://rapidshare.com/files/29349019/JFTF.ENGSUBBED.theRedX.part15.rar



Password : http://dorkplace.info







blog post Duy Trác
Posted in Ca Si on Jul 22, 2008 at 12:47 PM by J


click to comment


Duy Trác tên thật Khuất Duy Trác, là một ca sĩ nổi tiếng, thành danh ở Sài Gòn từ những năm trước 1975. Tuy chỉ là một ca sĩ nghiệp dư, nhưng nhiều người xem Duy Trác như một trong những giọng ca nam lớn nhất của tân nhạc Việt Nam.

Duy Trác quê ở Sơn Tây, xuất thân trong một gia đình Nho giáo truyền thống. Nghề nghiệp chính của ông là luật sư, theo một vài tài liệu thì ông còn là thẩm phán. Ngoài ra ông còn tham gia viết báo và cũng là một dịch giả. Duy Trác bắt đầu đi hát từ những năm còn là sinh viên, khoảnh cuối thập niên 1950, đầu thập niên 1960 nhờ sự giới thiệu của ca sĩ Quách Đàm với nhạc sĩ Dương Thiệu Tước. Tuy giọng ca của ông được rất nhiều người mến mộ, nhưng trước 1975 ở Sài Gòn, Duy Trác gần như không bao giờ trình diễn ở phòng trà hay các chương trình nhạc hội. Ông chỉ hát trên đài phát thanh và thu âm cho các hãng băng đĩa, vì vậy nhà văn Duyên Anh đã đặt cho ông biệt danh "chàng ca sĩ cấm cung". Duy Trác cũng có sáng tác một vài bài hát như Tiếng hát đêm Noel, Sài Gòn chỉ vui khi các anh về...


click to comment



Sau 1975, Duy Trác có đi trại tù cải tạo nhiều năm tới 1988. Năm 1992 ông rời Việt Nam định cư tại Houston, Hoa Kỳ. Tại đây ông có tham gia trình diễn ở một vài chường trình ca nhạc và phát hành hai CD riêng Còn tiếng hát gửi người và Giã từ. Trong CD Giã từ ông đã nói lời từ biệt với âm nhạc. Từ đó Duy Trác không còn hát và hiện nay ông hợp tác với đài phát thanh VOVN - Tiếng nói Việt Nam tại Houston phụ trách một vài chương trình.

(From wiki)

click to comment


Duy Trác bước chân vào làng âm nhạc khoảng thập niên 50-60, khi ông còn là sinh viên, nhưng ông không coi chuyện hát là chính, nên thính giả chỉ thỉng thoảng được thưởng thức giọng hát của ông qua đài Sài Gòn mà thôi, ông không bao giờ hát ở ở phòng trà hay trình diễn ở các Đại Nhạc Hội . Sau này giọng hát ông được thâu âm rải rác trong các chương trình Shotguns, Phạm Mạnh Cương, băng nhạc Tứ Quí với Lệ Thu, băng Tình Ca với Khánh Ly, trong băng nhạc Tình Khúc Ngô Thụy Miên, ông đặc biệt nổi tiếng với bản nhạc Áo Lụa Hà Đông để nhắc đên Áo Lụa Hà Đông là người ta phải nhớ đến giọng ca Duy Trác.

Năm 1992, ông đến Hoa Kỳ. Tiếng hát đậm đà, làn hơi phong phú của ông lại tiếp tục bay cao, bay xa gửi đến người ái mộ tấm lòng tri bỉ tri kỷ của ông .

Vào năm 1995 khán thính giả khắp nơi hụt hẫng, buồn bã đón nhận tin ông "giã từ âm nhạc". Trả lời một người bạn văn thân thiết, ông bảo rằng vì lý do công việc cơm áo bận rộn quá làm ông không có thì giờ nghĩ đến âm nhạc nữa. Và qua một buổi phỏng vấn âm nhạc với nhạc sĩ Thanh Trang trên đài VOVN, phát thanh ở Houston mà ông đang cộng tác, ông có "thổ lộ" như sau:

".....Vâng thì dĩ nhiên đời sống thay đổi, hoàn cảnh sống thay đổi thì âm nhạc phải thay đổi, cái tình yêu nó cũng phải thay đổi, cái cách bày tỏ tình yêu nó cũng phải thay đổi . Vậy kết luận về âm nhạc tiền chiến mà anh thích thì tôi cũng đồng ý thôi, bởi vì đó là sự dịu dàng, đó là thơ, ngay cả thơ nói về hạnh phúc hay nói về sự bất hạnh chứ nó không phải là một chất rượu nó không phải là lừa, nó không phải là sự nồng nàn như là âm nhạc bây giờ ....thì dĩ nhiên là khi những bài nhạc tiền chiến ngày xưa chúng mình nghe, rồi mình hát, mình thích bởi vì nó cũng đính kèm theo một chuỗi những cái kỷ niệm, kỷ niệm là chính. Bây giờ thì tuổi trẻ họ đã có đời sống khác, họ có những kỷ niệm khác, và họ thích bày tỏ tình yêu khác, cách yêu đương nó khác, do đó tôi nghĩ rằng là hát tình ca cũng phải khác đi ....

Thế thành ra bây giờ có cái điều mà bây giờ tôi mới dịp nói ra là cái lúc mà tôi ngưng hát đó, thì tôi bị vướng vào một sự lúng túng một sự luẩn quẩn là nhạc tiền chiến, đối với riêng cá nhân tôi, tôi thấy nó không còn thích hợp nữa, bởi đời sống nó đã thay đổi quá nhiều rồi, mà nhạc mới của các anh em trẻ ở đây, những người trẻ ở đây thì tôi chưa thấm được, nên tôi không biết hát cái gì, không biết hát cái gì thành thử tôi phải thôi" .



click to comment



Những bản nhạc do Duy Trác trình bày:

Duy Trác - Collection





blog post Anh Ngọc - Playlists và Nhạc
Posted in Ca Si on Mar 09, 2008 at 9:40 AM by J


Anh Ngọc – Playlists:

Anh Ngọc - Collection of Anh Ngoc's Pre-75 Songs

Anh Ngọc – Giấc Mơ Hồi Hương

Anh Ngọc – Một Đời Tôi Hát

Anh Ngọc - Một Thời Để Nhớ (Thâu âm trước 1975)

Anh Ngọc – Tiếng Hát Lênh Đênh



Anh Ngoc – Songs

Nguyet Cam (pre75) - Anh Ngoc
Tro Ve Mai Nha Xua (Pre-75) - Anh Ngoc
Ngày vê (Pre-75) - Anh Ngoc
Con thuyen khong ben (Pre-75) - Anh Ngoc
Mua Thu Chet (Pre-75) - Anh Ngoc
Tieng Hat Bien Thuy (pre-75) - Anh Ngoc
Em tôi (Pre-75) - Anh Ngoc
Xom Dem - Anh Ngoc
Xom Dem (Pre-75 Recording) - Anh Ngoc
Vong Buon (Pre-75 Recording) - Anh Ngoc
Tieng Hat Song Thao (Pre-75 Recording) - Anh Ngoc
Thu Ca Dieu Ru Don (Pre-75 Recording) - Anh Ngoc
Tien Em (Pre-75 Recording) - Anh Ngoc
Ta Ao Xanh (Pre-75 Recording) - Anh Ngoc
Ta On Doi (Pre-75 Recording) - Anh Ngoc
Tan Tac (Pre-75 Recording) - Anh Ngoc
Mo Hoa (Pre-75 Recording) - Anh Ngoc
Qua Ben Nam Xua (Pre-75 Recording) - Anh Ngoc
Nhu Ngon Buon Roi (Pre-75 Recording) - Anh Ngoc
Rung Xua Da Khep (Pre-75 Recording) - Anh Ngoc
Mua Hong (Pre-75 Recording) - Anh Ngoc
Huong Thoi Gian (Pre-75 Recording) - Anh
Khuc Nhac Chieu Mo (Pre-75 Recording) - Anh Ngoc
Kiep Da Trang (Pre-75 Recording) - Anh Ngoc
Giao Duong Im Bong (Pre-75 Recording) - Anh Ngoc
Em Den tham Anh Mot Chieu Mua (Pre-75 Recording) - Anh Ngoc
Biet Ly (Pre-75 Recording) - Anh Ngoc
Bong Chieu Xua (Pre-75 Recording) - Anh Ngoc
Canh Chim Ve (Pre-75 Recording) - Anh Ngoc
Ben Ni Ben No (Pre-75 Recording) - Anh Ngoc
Chieu Vang (Pre-75 Recording) - Anh Ngoc
Ben Xuan (Pre-75 Recording) - Anh Ngoc
Bai Hoang (Pre-75 Recording) - Anh Ngoc
Gui Gio Cho May Ngan Bay - Anh Ngoc
Tinh Khuc Mua Dong - Anh Ngoc
Nhung Ngon Buon Roi - Anh Ngoc
Ben Cau Bien Gioi - Anh Ngoc
Dem Dong - Anh Ngoc
Bai Hoang - Anh Ngoc
Anh Ve Mot Mua Trang - Anh Ngoc
Tieng Hat Lenh Denh - Anh Ngoc
Tieng Hat Nua Voi - Anh Ngoc
Thu Hat Cho Nguoi - Anh Ngoc
Hinh Anh Mot Buoi Chieu - Anh Ngoc
Goi Nguoi Em Gai Mien Nam - Anh Ngoc
Doc Mo - Anh Ngoc
Duong Ve Mien Bac - Anh Ngoc
Tim Noi Em - Anh Ngoc
Mot Doi Toi Hat - Anh Ngoc
Mot Coi Di Ve - Anh Ngoc
Dem Lanh - Anh Ngoc
Thi Tham - Anh Ngoc
Ru Em - Anh Ngoc
Huong Thoi Gian - Anh Ngoc
Toi Ru Em Ngu - Anh Ngoc
Vong Buon - Anh Ngoc
Tinh Nghe Si - Anh Ngoc
Ngay Do Chung Minh - Anh Ngoc
Ky Vat Cho Em - Anh Ngoc
Tien Em - Anh Ngoc
Giac Mo Hoi Huong - Anh Ngoc
Em Hieu Vi Dau Chim Goi Nhau - Anh Ngoc
Cuoi Cung Cho Mot Tinh Yeu - Anh Ngoc
Truong Chi (Van Cao) (Album: Tro Ve Di Vang) - Anh Ngoc
Tro Ve Di Vang (Lam Tuyen) (Album: Tro Ve Di Vang) - Anh Ngoc
Tieng Duong Cam (Van Phung) (Album: Tro Ve Di Vang) - Anh Ngoc
Tinh Hoai Huong (Pham Duy) (Album: Tro Ve Di Vang) - Anh Ngoc
Ta Tu (To Vu) (Album: Tro Ve Di Vang) - Anh Ngoc
Say Nhac Canh Tan (Vu Thanh) (Album: Tro Ve Di Vang) - Anh Ngoc
Noi Long (Nguyen Van Khanh) (Album: Tro Ve Di Vang) - Anh Ngoc
Nho Ban (Vu Thanh) (Album: Tro Ve Di Vang) - Anh Ngoc
Ngam Ngui (Huy Can - Pham Duy) (Album: Tro Ve Di Vang) - Anh Ngoc
Mat Biec (Cung Tien) (Album: Tro Ve Di Vang) - Anh Ngoc
La Do Muon Chieu (Doan Chuan - Tu Linh) (Album: Tro Ve Di Vang) - Anh Ngoc
Em Den Tham Anh Mot Chieu Mua (To Vu) (Album: Tro Ve Di Vang) - Anh Ngoc




blog post Anh Ngoc
Posted in Ca Si on Mar 09, 2008 at 7:27 AM by J
click to comment

click to comment

Anh Ngọc: Một Đời Để Hát


21-July-2004

Viet truongky music for tonight Anh ngoc 72104.ra


Với số tuổi gần 80, người ta có thể coi ông như người nam ca sĩ cuối cùng trong thành phần những ca sĩ đầu tiên của nền tân nhạc Việt Nam còn xuất hiện trên sân khấu những ngày gần đây. Có người còn gọi đùa ông là “The Last Samurai”, người hiệp sĩ cuối cùng trong số những hiệp sĩ tiền phong của trên nửa thế kỷ tân nhạc mà vũ khí là giọng hát từng chinh phục cảm tình của khán thính giả Việt Nam trong hai thập niên 50 và 60.


Trong lần tiếp xúc gần đây với người viết, Anh Ngọc cho biết ông có ý định giã từ sân khấu đã lâu, từ khi bước vào lớp tuổi 70. Nhưng mãi cho đến đầu năm 2004 vừa qua, ông mới thực hiện được ý định đó, sau khi xuất hiện trong hai chương trình nhạc thính phòng mang mục đích từ thiện tại San Jose và Orange County ở California mà ông “nghĩ là đó là những buổi trình diễn cuối cùng trong cuộc đời ca hát của tôi” mặc dù bạn hữu cũng như đồng nghiệp của ông cho rằng ông vẫn có thể hát được để trân trọng mời ông xuất hiện.

Anh Ngọc cho là sau trên 50 năm hoạt động, ông đã đóng góp được phần nào trong những sinh hoạt ca nhạc nên việc giã từ sân khấu được coi như một lý do xác đáng “để nhường chỗ cho những người khác”, như ông nói đùa.

Cũng từ ý định ngưng dần dần những sinh hoạt ca nhạc, vào năm 1993, Anh Ngọc quyết định về tiểu bang Virginia cư ngụ, tại thành phố Burke là một nơi êm đềm và hiền hoà cũng như ít sinh hoạt văn nghệ. Trước đó ông cư ngụ ở Orange County, nam California trong 3 năm và từng tham gia nhiều buổi trình diễn tại nơi được coi là môi trường thuận tiện nhất cho những hoạt động nghệ thuật nói chung.

Từ khi về Virginia, Anh Ngọc không nghĩ đến việc xuất hiện trên sân khấu, nhưng ông không tránh khỏi sự lôi kéo của bạn hữu yêu mến tài nghệ của ông cũng như tính cách từ thiện của một số chương trình nên đã nhận lời mặc dù rất lo ngại và hồi hộp trước phản ứng của khán giả. Chúng ta hãy nghe Anh Ngọc tâm sự: “Sau mấy chục năm hoạt động, lúc bước ra sân khấu trình diễn đối với tôi trước đó là một chuyện rất là bình thường, như người ta đi làm hàng ngày vậy. Nhưng bây giờ thì khác. Mỗi lần bước ra sân khấu tôi lại cảm thấy rất lo ngại và hồi hộp. Hay nói theo danh từ chuyên môn là rất “khớp”. Tôi không hiểu liệu mình có thể hát được hết ca khúc trình bày hay không, có diễn tả được bài hát như ý muốn và không hiểu phản ứng của khán giả như thế nào”.

Anh Ngọc thú nhận là những lần xuất hiện gần đây, ông không còn có được sự tự tin như nhiều năm về trước. Và cái tâm trạng ấy cũng là một nguyên nhân để Anh Ngọc có ý định giã từ sân khấu, giã từ khán giã từ rất nhiều năm qua đã yêu mến tiếng hát ông. Vì theo quan niệm của Anh Ngọc, một khi không hát được mà cứ cố tình xuất hiện sẽ chịu một ảnh hưởng không tốt đối từ phía khán giả.

Đôi khi có thể mất tất cả những cảm tình trước đó khán giả đã dành cho mình. Nhưng trong trường hợp của chính ông, hai lần xuất hiện mà ông cho là cuối cùng trong cuộc đời đi hát, người ta vẫn đo lường được nhiều ưu ái khán giả đã dành cho giọng ca “tenor” lão thành này, tuy dĩ nhiên không thể so sánh được với những ngày xưa. Nhưng với một số tuổi gần 80 như Anh Ngọc, mấy ai còn giữ cho mình một phong cách trong nghệ thuật diễn tả và phong độ trong tiếng hát như vậy do ảnh hưởng của thời gian...

Do đó, ông đã rất thành thật khi đưa ra sự ghi nhận: “Thực ra cũng phải nói là mình cũng lớn tuổi rồi. Thời gian nó cũng có ảnh hưởng chứ! Thời gian ít hay nhiều cũng có ảnh hưởng đến thể chất của con người. Ở lứa tuổi của tôi là trên 70 rồi thì làm sao có thể giữ nguyên được phong độ khi còn trai trẻ”

Thật ra Anh Ngọc muốn làm một cuộc thử thách đối với chính mình khi ông nhận lời xuất hiện trong hai buổi tổ chức có tính cách lớn lao và trang trọng cuối cùng nói trên để “xem hiện giờ với cái tuổi gần 80, tôi còn có thể hát được nữa hay không”...

Ông còn nói đùa thêm biết đâu sẽ lập được kỷ lục là người hát lâu năm nhất, mặc dù không còn hát được dễ dàng so với thời gian trước đó vì “âm vực cũng không còn được rộng như trước và làn hơi cũng ngắn và yếu hơn. Nhưng bù lại cái khuyết điểm đó thì về phần kỹ thuật theo tôi nghĩ theo thời gian và kinh nghiệm lại có phần xuất sắc hơn.”

Và đúng như ông nói, phần kỹ thuật và những kinh nghiệm sau trên 50 năm đi hát đã khiến ông vẫn còn đón nhận được những cảm tình của khán thính giả yêu thích loại nhạc tiền chiến thích hợp với nghệ thuật diễn đạt của ông khi căn cứ vào phản ứng của khán giả. Vì theo Anh Ngọc, “mỗi ca sĩ ra trước sân khấu đều có thể đo lường được mức độ thành công hay không thành công của chính mình”

Anh Ngọc họ Từ, sinh năm 1925 tại Hà Đông. Ông trưởng thành tại Hà Nội và từng theo học các trường Thăng Long, Puginier và Louis Pasteur ở đây. Khi còn rất trẻ, ông đã yêu thích ca hát mặc dù sinh trưởng trong một gia đình rất cổ...

Trong số 8 người con trong gia đình gồm 1 chị và 7 anh em trai, chỉ có ông và người em là Ngọc Long (hiện ở Việt Nam) đi theo con đường văn nghệ và trở thành những ca sĩ tên tuổi. Riêng Anh Ngọc có thời gian theo học nhạc lý với nhạc sĩ Tạ Phước và đàn với nhạc sĩ Thiện Tơ và tình cờ bước vào con đường ca hát, khởi đầu từ những năm sau Đệ Nhị Thế Chiến.

Năm 1947, ông vào Huế thăm một người anh làm việc ở đây và lưu lại Huế hơn 1 năm. Trong thời gian này ông được nữ ca sĩ Minh Trang mời hát trên đài phát thanh Huế.

Năm 1949 Anh Ngọc vào Sài Gòn để khởi đầu cộng tác với đài phát thanh Pháp Á. Sau đó, ông lần lượt được mời hát trong chương trình ca nhạc của các đài phát thanh Quân Đội, Đài phát thanh Sài Gòn, đài Mẹ Việt Nam, đài Tiếng Nói Tự Do và Đài Truyền Hình Việt Nam.

Với đài Sài Gòn, ông còn giữ vai trò xướng ngôn viên, cùng một lúc phụ trách một chương trình ca nhạc lấy tên là “Tiếng Nhạc Tâm Tình” từ đầu thập niên 60 cho đến biến cố tháng Tư năm 75. “Tiếng Nhạc Tâm Tình”, từng được nhà văn Mai Thảo nhận xét là “Một chương trình được yêu mến, đợi chờ và tán thưởng nhất trong nhiều năm”, được sự cộng tác của các giọng ca sáng chói của nền tân nhạc Việt Nam ở trong thời kỳ vàng son như Thái Thanh, Kim Tước, Mai Hương, Hà Thanh, vv...cùng sự phụ hoạ của một ban nhạc đàn dây gồm những nhạc sĩ tên tuổi.

Một số những nhạc phẩm ghi âm trong thời gian này đã được Anh Ngọc phục hồi bằng kỹ thuật digital để đưa vào 2 CD do ông thực hiện là Trở Về Dĩ Vãng và Một Thời Để Nhớ.

Đến năm 1954, sau khi hiệp định Geneve ký kết, với làn sóng di cư ồ ạt vào Nam, phong trào tân nhạc ở miền Nam có một sự bùng phát rất mạnh. Có thể coi đó là thời kỳ vàng son của nền tân nhạc. Cùng thời kỳ này có những chương trình phụ diễn tân nhạc tại các rạp chiếu bóng cùng những đại nhạc hội mà Anh Ngọc có một thời gian đứng ra tổ chức với số khán giả tham dự rất đông đảo.

Và cũng từ đó trở đi, tiếng hát của Anh Ngọc đã trở thành một trong những tiếng hát được ưa thích nhất do “Ngoài việc truyền đạt lời hát một cách rõ ràng và chuẩn xác, còn sử dụng cách luyến láy cũng như phân đoạn câu hát để nói lên ý nghĩa của bài hát, hay nói đúng hơn là những ý nghĩa chứa đựng trong bài hát”, như nhận định của nhà khảo cứu âm nhạc người Mỹ, Jason Gibbs, cũng là một quản thủ thư viện ở San Francisco.

Mặc dù được mọi người công nhận là một danh ca, nhưng điều không ai ngờ ca hát không phải là nghề chính của Anh Ngọc, như ông cho biết: “Thực ra ca nhạc đâu phải là nghề của tôi. Nhiều người không biết đến chuyện đó , nên cho là tôi suốt đời hoạt động ca nhạc. Nhưng thực ra không phải. Điều đó người ta không nghĩ ra, tôi cũng không muốn nói đến. Thực ra tôi không phải là một người ca sĩ nhà nghề, đi hát chỉ là chuyện phụ thêm thôi”.

Tuy không coi ca hát như phương tiện sinh sống, nhưng ông lại được nhiều nhạc sĩ nổi danh, trong số có Vũ Thành và Phạm Đình Chương, đánh giá là một giọng hát rất nhà nghề. Công việc chính của Anh Ngọc từ sau khi vào Sài Gòn là nhân viên của Sở Thông Tin Hoa Kỳ, từ năm 49 cho đến khi ông được gọi động viên vào đầu thập niên 1960.

Trong thời gian quân ngũ, Anh Ngọc phục vụ trong ngành Chiến Tranh Tâm Lý, trong vai trò xướng ngôn viên tại Đài Phát thanh Quân Đội. Sau khi giải ngũ, ông làm việc cho đài Tiếng Nói Tự Do, vừa là xướng ngôn viên, vừa tham gia những chương trình ca nhạc phát thanh.

Sau biến cố tháng 4 năm 1975, ông kẹt lại Việt Nam và không tham gia vào bất cứ sinh hoạt ca nhạc nào mặc dù nhiều lần được nhắc nhở.

Năm 1990, Anh Ngọc sang Mỹ theo diện đoàn tụ. Ba năm đầu ông cư ngụ ở Orange County. Từ năm 1993, ông cùng gia đình về cư ngụ tại thành phố Burke, tiêu bang Virginia cho đến nay. Tại đây ông không tham gia vào những sinh hoạt văn nghệ mặc dù nhận được rất nhiều lời mời vì không muốn được nhắc nhở nhiều.

Nhưng ngược lại, thỉnh thoảng ông vẫn nhận lời xuất hiện trong những chương trình tổ chức tại các tiểu bang khác. Tuy nhiên, một khi nhận lời ông đã cân nhắc rất kỹ lưỡng: “Với những chương trình họ mời tôi, tôi phải xem như thế nào, coi chương trình tôi có thích hay không. Thí dụ như những buổi trình đầu năm nay được họ tổ chức ở những địa điểm rất là sang trọng. Điều thứ hai là ban nhạc rất lớn, ban nhạc thính phòng chừng hai ba chục cái đàn. Ba nữa, thí dụ những nhạc phẩm phải là những nhạc phẩm chọn lọc, những loại nhạc thính phòng tiền chiến chẳng hạn vì nó thích hợp với tôi thì tôi mới nhận lời. Chứ không phải bất cứ buổi hát nào cũng nhận lời’.

Trong khung cảnh êm đềm nơi ông cư ngụ, Anh Ngọc hiện chỉ biết tìm vui trong cuộc sống gia đình, bỏ lại sau lưng những hoạt động ca nhạc mà ông đeo đuổi trên 50 năm qua, mặc dù chưa bao giờ nhận mình là một ca sĩ nhà nghề...

Thêm vào đó ông vẫn tỏ ra say mê với thú giải trí là nhiếp ảnh và du lịch đó đây. Cách đây không lâu vào thứ Năm hàng tuần, Anh Ngọc vẫn thường sinh hoạt với một số bạn hữu gồm những người bạn nhạc sĩ thân thiết như Nguyễn Túc, Nhật Bằng, Văn Phụng, vv...trong nhóm được gọi bằng một cái tên thân mật là “Club Du Jeudi”, do cố nhạc sĩ Văn Phụng đặt, “Nhưng bây giờ thì anh Phụng anh ấy mất rồi. Còn Nhật Bằng là người thứ Năm nào cũng đến cũng mới mất. Nó cứ thưa dần đi... Hồi này tôi cũng lười đi lắm. Hai nữa gần đây có cháu ngoại thành ra tôi phải trông nó để cho cháu nó đi làm thành ra cũng bận”.

Giờ đây, Anh Ngọc đã quay lưng lại với sân khấu, với ánh đèn mầu để sửa soạn bước vào tuổi 80 trong một tâm trạng bình yên, không chút ưu tư khi nghĩ đến lúc bỏ lại một thời để nhớ và một đời ca hát của ông: “Bây giờ trời cho mình sống đến đâu, mình biết như vậy thôi, đừng đòi hỏi nhiều gì cả, thế thôi.” Ông còn nhấn mạnh về quan niệm của mình về cái chết một cách thản nhiên, nếu không muốn nói là sẵn sàng chấp nhận, vì đối với ông, sống được đến 80 tuổi đã là một sự ưu đãi của Thượng Đế:” Chết thì ai chả chết. Việc gì phải sợ chuyện đó. Đó là chuyện đương nhiên rồi. Không có ai có thể tồn tại mãi được. Còn cái chuyện chết thì mình coi như là đi về thôi chứ có gì đâu. Tại sao lại phải sợ cái chuyện đó? Ai sợ cũng không được nữa ! Khi nào cái chết nó đến thì anh cứ chấp nhận cái chuyện đó, thế thôi!.”

Dù Anh Ngọc đã giã từ sân khấu ngoài đời, nhưng trên sân khấu tình cảm của những người yêu nhạc là tâm hồn và trái tim, hình ảnh nhiều phong độ của một tài tử, như ông từng được báo chí Sài Gòn đề cập tới cùng với một tiếng hát có đầy đủ những yếu tố cần thiết nhất sẽ khó có thể phai mờ với thời gian...

nguồn: http://www.voanews.com/vietnamese/archive/2004-07/a-2004-07-21-11-1.cfm




blog post Mùa Hè Đỏ Lửa - 1972
Posted in History on Dec 26, 2007 at 7:34 AM by J




RssFeed