login
BIENTHUY LTS
blog post Trích Blog
Posted in trích on May 13, 2009 at 7:23 AM
Current Mood: amused

VIẾT CHO CON TRAI VỪA CÓ BẰNG LÁI XE Ở MỸ (Blog DR. NIKONIAN)
Vậy là chỉ sau một giấc ngủ dài trên máy bay, con đến Mỹ, đặt chân xuống sân bay Chicago tráng lệ. Chỉ sau một đêm, con giã từ bạn bè, góc phố thân quen, mái trường cũ…, để làm quen với một thế giới khác.
Cái thế giới mới mẻ của Hiệp Chủng quốc Hoa Kỳ, quả kỳ lạ phải không con? Nơi mà sự ân cần, thân thiện của chú hải quan nơi phi trường, chị da đen ở Sở An sinh xã hội, và mọi nhân viên công quyền khác làm cho cha con ta lạ lẫm. Nơi mà con vào công viên chơi bóng rổ, không phải trả tiền như trăm ngàn đứa trẻ Hoa kỳ khác. Đó là một ân sủng, khi thoát khỏi văn mẫu, đề thi sai, chạy trường chạy lớp, con bước vào một hệ thống giáo dục khác, nơi mà cơ hội đồng đều cho mọi người. Không có biệt lệ cho bất cứ con ông cháu cha nào cả.
Đó là lý do vì sao ta trào nước mắt, khi thấy các con trai ta, sung sướng, hồn nhiên chơi bóng rổ dưới bóng lá cờ sao vạch của một đất nước khác, không phải quê hương.
Giấc mơ Mỹ, quả là vĩ đại, không phải vì sự to lớn của nó, mà vì nó là của riêng con, riêng cho từng người. Và nó sẽ là sự thực, nếu con muốn, không phải là những lời phét lác huênh hoang của một thiên đường dối trá.
Chúc mừng con, con trai ta ạ!
Chỉ sáu tháng sau, ta thầm cám ơn trời đất, ông bà khi gặp lại con. Con chững chạc, cao lớn, tự tin như bao thanh niên khác trên đất Mỹ. Con không còn từ chỗ mỗi ngày trở về nhà nhớp nhúa, hôi hám, kiệt sức với khói xe, bụi đường, nước cống ngập đen xì. Con đậu bằng lái xe hơi ở Mỹ, kết quả của một cuộc thi cử công bằng và nghiêm túc. Con có quyền tự hào khi được ngồi sau tay lái, ung dung chen vào đoàn xe xuôi ngược ngày đêm trên hệ thống xa lộ vĩ đại nơi đây. Con đã được một quyền cơ bản, quyền lái xe, một cách danh chính ngôn thuận, mà không phải chạy chọt, dấm dúi như bao người khác ở quê nhà. Ở Mỹ, có bằng lái xe là một sự kiện lớn trong đời đó con!
Chúc mừng con, con trai ta ạ!
Các con ta, mỗi ngày cắp sách đến trường, về nhà không kiệt sức, không cùn mằn trong sự học nơi đây. Quyền đi học trong phẩm giá và niềm vui, quyền được hưởng thụ một nền giáo dục chính trực, công bằng, các con đã có! Đó là điều duy nhất, mà ta châm chước cho cái xã hội vừa kỳ quái nhất, vừa tốt đẹp nhất theo kiểu Hoa kỳ.
Chúc mừng con, con trai ta ạ!
Ta biết là ta may mắn khi có những đứa con trai như vậy!
Chỉ có một điều: con không muốn về Việt nam nữa!
Ta hơi chựng lại, nhưng ngẫm nghĩ một hồi, ta chẳng ngạc nhiên. Chỉ mới 6 tháng, ký ức đen của con về trường lớp, kẹt xe, khói bụi, tai nạn…vẫn chưa kịp phai nhạt. Con ghê sợ những điều ấy, cũng như ta, như triệu người Sài gòn khốn khổ khác. Con vẫn chưa quên sự phẫn nộ về một hệ thống giáo dục đầy bất công và tiêu cực. Con vẫn chưa quên những phi vụ tham nhũng bẩn thỉu đầy trên các báo ở nhà. Và bao nhiêu điều tội nghiệp đáng buồn khác, ai mà quên được?
Nhưng mà con ơi, dù nhếch nhác thảm hại đến vậy, đó vẫn là quê hương con. Nơi đó, có một Sài gòn, mà cha con ta đã từng rong ruổi. Nơi con cất tiếng chào đời, nơi con lẫm chẩm những bước đầu tiên. Nơi con nói những tiếng Việt đầu tiên “từ thuở nằm nôi”. Kể cả những điều nhỏ nhặt nhất, từ quán phở ám khói cha con ta hay ngồi, từ hiệu video con ghé, từ quán café nhìn ra sông lộng gió cha con ta ngồi tán gẫu. Tất cả những điều tưởng như vô nghĩa với cuộc sống hào nhoáng nơi đây, nhưng là ký ức, đó là quê hương máu thịt con ạ!
Con đã bị nhồi vào đầu những kiến thức sử học nhàm chám, khô khan, đầy máu và căm thù. Con đã học niềm vinh quang dối trá từ nồi da xáo thịt, từ huynh đệ tương tàn. Con đã đọc sách thấy vì nhân danh lý tưởng, niềm tin, người ta đấu tố cha mẹ anh em. Sự hung bạo, được ngụy tín dưới vỏ niềm tin. Sự mù quáng, được đậy điệm bằng lòng kiên định trung thành…
Con không thể yêu quê cha đất tổ từ những điều giả trá ấy.
Hãy về đây! Ta sẽ đem con đến Yên Tử, kể cho con nghe chuyện đánh Nguyên Mông, dưới bóng tùng già 700 năm tuổi, phủ bóng lên mộ Trúc Lâm tam tổ. Ta sẽ chỉ cho con bãi cọc của Hưng Đạo Đại vương nơi bến Bạch Đằng, nơi gã lính viễn chinh xâm lược khi nhớ đến phải run sợ đến bạc đầu. Ta sẽ dẫn con đến ngôi từ đường đơn sơ mộc mạc của bà Bùi Thị Xuân, cùng cúi lạy anh linh nữ tướng. Ta sẽ dẫn con đến đèo Ngang lúc “bóng xế tà”, cho con hiểu sự thanh cao của một tâm hồn Việt. Bên ngọn sóng bạc đầu Chương Dương, ta sẽ chỉ cho con những dấu chân xưa của Yết Kiêu, Dã Tượng, và của muôn vạn dân binh áo vải khác đã ngã xuống cho “đất nước vững thiên thu”.
Nhớ lại đi con, con trai nhỏ của ta! Con đã đặt chân đến Vạn lý Trường thành, ghê sợ cái nghĩa trang ngập xương máu lớn nhất hành tinh. Con đã thấy một Bắc kinh hào nhoáng nhưng xấu xí với khói, bụi, ô nhiễm, khạc nhổ, oang oang nơi công cộng. Con đã thấy cảnh bắt người bán hàng rong như súc vật ngay chân Tử Cấm Thành. Con cũng đã thương hại gã Trung hoa khốn khổ, lắp bắp một thứ tiếng Anh giả cầy khi bị quát tháo nơi sân bay quôc tế. Đất nước chúng ta, vẫn trường tồn dưới ách một gã khổng lồ, nhơ bẩn và man rợ như vậy đó con. Vì sao hôm nay ta không để tóc đuôi sam, con không ê a Hán tự, chúng ta không nhồm nhoàm những món ăn man rợ như óc khỉ, chân gà sống nướng? Vì sao chúng ta không bị đồng hóa theo lũ Thái thú ô hợp kia, nếu không phải vì khí thiêng sông núi, anh linh tiên tổ đang chảy trong con?
Quê hương con đó!
Nhiều lắm con, nhiều chỗ để chỉ cho con thấy, dân tộc mình đã oai hùng, kiêu dũng, thanh sạch và khổ đau đến mức nào để có con sinh thành hôm nay.
Hoặc nếu thì giờ eo hẹp, con hãy về một miền quê cát trắng, nơi ông bà, tổ tiên con yên nghỉ dưới bóng phi lao vi vút. Họ đã sống, đổ mồ hôi trên mảnh đất này, như một người nông dân lành và lương thiện như đất. Họ về với đất, trong vinh dự âm thầm, không như những ngụy-danh-nhân với lăng tẩm đền đài đồ sộ.
Quê hương con đó!
Sài gòn mà con ca thán, đâu phải thế! Sài gòn ngày xưa đẹp, thanh bình với “con đường Duy Tân cây dài bóng mát”, với “Trưng Vương khung cửa mùa thu”. Sài gòn mà con ngưỡng mộ qua những ca khúc vượt thời gian, qua những người Sài gòn xưa mà con hết lòng khâm phục. Sài gòn nay, như một cô gái đẹp bị lũ du côn rạch mặt, nham nhở đến tội nghiệp. Hỗn độn, xấu xí, bẩn thỉu, và hỗn hào biết mấy so với Hòn ngọc Viễn đông nền nã năm xưa.
Quê hương con đó!
Một ngày kia, con sẽ hiểu: đó là một phần máu thịt trong con. Con sẽ quay về với nó, như con cáo nhớ hang, con chim nhớ tổ. Con sẽ có cảm giác về nhà - coming home- như ta mỗi lần quay lại từ một thế giới đầy ánh sáng, đặt chân xuống Tân Sơn Nhất. Cái cảm giác tìm về tổ đó, nó là bản năng, nó dẫn dắt người Do thái quay về với mảnh đất Sion cằn cỗi, nó là niềm đau đáu của 2 triệu đồng bào con nơi đất khách. Không giải thích được bản năng tìm về cội nguồn đâu, con ạ! Mà cội nguồn con, đâu chỉ là Sài gòn hỗn độn hôm nay. Cội nguồn con đã bắt đầu, khi Lang Liêu mở tấm bánh chưng xanh mộc mạc tạ ơn trời đất. Gốc rễ con, đã phôi thai với mẹ Âu Cơ khi đem con lên rừng xuống biển.
Về đây con! Về “mặc áo the, đi guốc mộc”, về mà “nghe chuyện tình bằng lời ca dao” , về để nhìn “bóng tre êm ru” lẫn “con diều vật vờ”, để thấy “trong đêm sao mờ lòng ta bâng khuâng theo gió vi vu”…Con đã lớn lên cùng ta, với những ca khúc này mà!
Ngày con về, chắc tóc ta đã trắng như bạt ngàn lau lách. Nhưng có hề chi, nếu máu ta vẫn chảy trong con lòng thương nhớ cội nguồn không bao giờ có tuổi.
Nhớ về, nghe con!
30.4.2009

TẠ LỖI TRƯỜNG SƠN
(1982)
1.
Một ngàn chín trăm bảy mươi lăm
Các anh từ Bắc vào Nam
Cuộc trường chinh 30 năm dằng dặc
Các anh đến
Và nhìn Sai Gon như thủ đô của rác
Của xì ke,gái điếm, ,cao bồi
Của tình dục,ăn chơi
“Hiện sinh-buồn nôn-phi lý!!!”
Các anh bảo con trai Sai Gòn không lưu manh cũng lính ngụy
Con gái Sai Gòn không tiểu thư khuê các,cũng đĩ điếm giang hồ
các anh bảo Sai Gòn là trang sách “hư vô”
văn hóa lai căng không cội nguồn dân tộc
ngòi bút các anh thay súng
bắn điên cuồng vào tủ lạnh ,ti vi
vào những đồ tiêu dùng mang nhãn Hoa Kỳ
các anh hằn học với mọi tiện nghi tư bản
các anh bảo tuổi trẻ Sài Gòn là “thú hoang” nổi loạn
là thiêu thân ủy mị,yếu hèn
các anh hùa nhau lập tòa án bằng văn chương
mang tuổi trẻ Sai Gòn ra trước vành móng ngựa!!!
2.
Tội nghiệp Sài Gòn quá thể
Tội nghiệp chiếc cầu Công Lý
Có anh thợ điện ra đi không về
Tội nghiệp những “bà mẹ Bàn Cờ” của những ngày chống mỹ
Lửa khói vỉa hè nám cả những hàng me
Tội nghiệp những người sài gòn đi xa
Đi từ tuổi hai mươi
Nhận hoang đảo tù đày để nói về lòng ái quốc
Có ai hỏi những hàng dương xanh
Xem đã bao nhiêu người Sài Gòn hóa thân vào sóng nước
Tội nghiệp nhưng đêm Sài Gòn đốt đuốc
Những “người cha bến tàu” xuống đường với bao tử trống không
Tội nghiệp nhưng ông cha rời khỏi nhà dòng
Áo chùng đen đẫm máu
Tội nghiệp những chiến trường văn chương,thi ca ,sách báo
những vị giáo sư trên bục giảng đường
ưu tư nhìn học trò mình nhiễm độc
Sài Gòn của tôi-của chúng ta.
có tiếng cười
và tiếng khóc
3-
Bảy năm qua đi với nhiều buồn vui đau xót
Một góc phù hoa ngày cũ qua rồi
Những con điếm xưa có kẻ đã trở lại làm người giã từ ghế đá công viên để sống đời lương thiện
Những gã du đãng giang hồ cũng khoác áo thanh niên xung phong lên rừng xuống biển
Tìm lại hồn nhiên cho cuộc sống của mình
Cuộc đổi thay nào cũng nhiều mất mát .hy sinh…
4-
Và khi ấy
Thì chính “các anh”
Những người nhân danh Hà Nội
Các anh đang ngồi giữa Sài Gòn bắt đầu chửi bới
Chửi đã đời .
Chửi hả hê
Chửi vào tên những làng quê ghi trong lý lịch của chính mình
Các anh những người nhân danh Hà Nội sợ đến tái xanh
Khi có ai nói bây giờ về lại Bắc!!!
Tội nghiệp những bà mẹ già miền Bắc
Những bà mẹ mấy mươi năm còng lưng trên đê chống lụt
Những bà mẹ làm ra hạt lúa
Những năm thất mùa phải chống gậy ăn xin
Những bà mẹ tự nhận phần mình tối tăm
để những đứa con lớn lên có cái nhìn và trái tim trong sạch
Bây giờ
Những đứa con đang tự nhận mình “trong sạch”
Đang nói về quê mẹ của mình như kẻ ngoại nhân
Các anh
đang ngồi giữa Sài Gòn nhịp chân
đã bờm xờm râu tóc,cũng quần jean xắn gấu
Cũng phanh ngực áo,cũng xỏ dép sa bô
Các anh cũng chạy bấn người đi lùng kiếm tủ lạnh ti vi,casette .radio…
Bia ôm và gái
Các anh ngông nghênh tuyên ngôn”khôn & dại”
Các anh bắt đầu triết lý “sống ở đời”
Các anh cũng chạy đứt hơi
Rượt bắt và trùm kín đầu những rác rưởi Sài Gòn thời quá khứ
Sài Gòn 1982 lẽ nào…
Lại bắt đầu ghẻ lở?
5-
Tội nghiệp em
Tội nghiệp anh
Tội nghiệp chúng ta những người thành phố
Những ai ngổn ngang quá khứ của mình
Những ai đang cố tẩy rửa “lý lịch đen”
Để tìm chỗ định cư tâm hồn bằng mồ hôi chân thật
6-
Xin ngả nón chào các ngài
“Quan toà trong sạch”
Xin các ngài cứ bình thản ăn chơi
Bình thản đổi thay lốt cũ
Hãy để yên cho hàng me Sài Gòn
Hồn nhiên xanh muôn thưở
để yên cho xương rồng,gai góc
Chân thật nở hoa
Này đây!
Xin đổi chỗ không kỳ kèo cho các ngài cái quá khứ ngày xưa
Nơi một góc (chỉ một góc thôi)
Sài Gòn bầy hầy ,ghẻ lở
Bây giờ…
Tin chắc rằng trong các ngài đã vô số kẻ tin vào” thượng đế”
Khi sống hả hê giữa một thiên đường
Ai bây giờ
Sẽ
Tạ lỗi
Với Trường Sơn?
Đỗ trung quân (1982)
(*) năm 1995-nhà xuất bản Trình Bày có ý định in bài thơ này với cái tên tác giả “Chung Do Kwan” trong phần” thơ dịch”.sự cân nhắc này là nhã ý của nhà Trình Bày khi biết tác giả thật sự vẫn còn đang sống ở VN.cũng từ đó cái tên Chung Do Kwan ra đời với tinh thần (ngỡ như) hài hước (”phiên âm” từ tên tác giả).nó không liên quan gì đến tay độc tài quân phiệt Chung do kwan trong thập niên 60-70.



Click Here: Simon Kutcher-SAIGON TODAY.Tên Miền (Domain Name) Con Ông Cháu Cha
Simon Kutcher: SAIGON TODAY

Các bạn vào trang web Con Ông Cháu Cha (co.cc) https://www.co.cc/


để đăng ký các domain name miễn phí dẫn thẳng đến các blog của mình như:


http://www.bienthuy.co.cc/ (dẫn thẳng đến Yahoo 360)


http://www.sonletay.co.cc/ (dẫn thằng đến Yahoo Plus)



http://bienthuy-lts.co.cc/ (dẫn thẳng đến Yahoo 360 Ymail)


http://bienthuyvietnam.co.cc/ (dẫn thẳng đến trang web đa năng Imeem)


Các entry mới của BIÊNTHÙY (LTS):
Học chơi bóng với BBCHalloween-Anh và Em. Xem trang web và Video bị chặn hay gài mãCách gọi điện thoại Miễn phí (gọi đi Mỹ được trên 6 phút 1 lần) , rất rõ và không ngắt quãng.Diễn biến Hoà bình
Thơ BIÊNTHÙY (LTS): ĐÁM CƯỚI TRẦN GIAN. Sattchi GalleryCách kiếm tiền bằng blogThơ BIÊN THÙY (LTS):Buồn đến ngàn năm. Hải tặc Somalia thách thức thế giớiMút và Bú. Người đẹp yêu tướng cướpVui vui, Vietnam Idol 2008.FPT ca và 2 tên mất dạy. Gia tài của mẹ một nước Việt buồn...Không nói không có nghĩa là không biết. Từ sữa độc đến căn bệnh của xã hội tiêu dùngSOS: Kinh tế thế giới lao đao vì cơn địa chấn trên thị trường tài chính Mỹ
Các nhà hàng mới nghe đã nhợn. Xem tốc độ upload và download ADSLNhện chạy trên trang web.Tất cả về Trình duyệt Chrome GoogleChuyện như đuà trên Sina.com.Tái hiện vũ trụ vào thời điểm 1 phần tỉ giây sau vụ nổ Big Bang
Making a reservation and Hotel Check-in
SAIGONTODAY.Tên Miền Con Ông Cháu Cha.Video nữ sinh đánh ghen ở Lào CaiThần đồng piano Tom Zamanov, 9 tuổi. Khi tỉ phú trả thù người tìnhBiểu tình mà vui như trẩy hội, trại hè. Chống đối nhưng rất hoà bình. Thấy mà mê!Hai Mata Hari Triều Tiên. tình yêu và giải thoát trong văn chương Việt Nam.Những lão già mất nết


blog post Các new enty
Posted in Muc luc Sonletay Blog on 360 Yahoo on Aug 30, 2008 at 5:29 AM
Current Mood: amused

Ru ta Ngậm ngùi.I should be so lucky

Xin một lần được mơ thấy Anh, một lần đươc gọi tên Anh.Hoa
Nhạc hội San Jose, USA.Thôi rồi Bống ơi! GINA T- Tokyo by Night
Cách thắt cà vạt.Bế mạc Olmpic Bắc Kinh 2008. Những đội hoạt náo Olympic hấp dẫn
Mùa thu chết.Cảnh giác với 6 bất thường của cơ thể.Chuyện tòa lâu đài đắt nhất thế giới
Việt kiều Carol Huynh gỡ tội cho đoàn thể thao Canada
Bông hồng cài Áo Ngày Vu Lan.Thông tin Olympic. Nghe, Download Piano Hisaishi
Hương Xưa. Hai cái giả trong đêm khai mạc Olympic Bắc Kinh 2008
Cám ơn lũ lụt.Có nước, nhưng có sự sống trên sao Hỏa?Piano Yimura-River Flows in You
Các sao xăm gì?.Piano Yiruma-A Winter Story
Phim chiếu rạp: Kỵ sĩ bóng đêm (từ 29.8).Yimura-If I Could See You Again
Người mẹ răc rối (15.8), Hồ sơ chết (22.8) và Xác ướp 3: Lăng mộ Tần Vương (15.8)
Chuyện một cô gái Việt ở Anh
Du lịch không gian giá rẻ: 5 hay 20 năm nữa? Piano Yesteday
Thương Hiệu Doctor Fish Pedicure của một Việt Kiều Mỹ
Chuyên tình Nguyễn Huệ và Ngọc Hân công chúa
Hoa hậu miền đất võ Bình Định 2008
Thế vận hội Bắc Kinh 2008, trước giờ khai cuộc 8.8: Khủng bố
Chung quanh vụ thảm sát kinh hoàng nhất trong lịch sử xe buýt thế giới
Tăng tốc du lịch chăm sóc sức khoẻ
Mười loại điện thoại di động đắt nhất thế giới. Lê Uyên Phương
Kinh tế Hamburger.Phương pháp mới phá huỷ nhà
Cách tập thể hình mới tại Trung Quốc: Múa cọc.Khi nào người tiêu dùng Việt Nam lên tiếng?
Thư gởi mẹ.Còn chút gì để nhớ
Nhã ca mới. Mừng tuổi tôi. Các Screensaver và Flash đồng hồ Rolex tặng các bạn
Thơ Nguyên Sa. Fur Elise
Tóc dài cuối nội mây xa, Vàng con bướm nhụy lẫn tà huy bay.Andy Mckee-Drifting
Anh lùa bò vào đồi sim trái chín. With or Without You - Sungha Jung
Thơ Phạm Công Thiện: Ngày sinh của Rắn
Ru đời chỉ là mơ qua. Thơ Nguyễn Đức Sơn
Thơ Nh Tay Ngàn: Nỗi Liên Đen Tối Vô cùng
Thơ Thanh Tâm Tuyền. Những ca khúc gắn liền với tình bạn của tôi
Bài ca HọcTrò-Kính thưa thầy
TA VỀ. Khi người hướng dẫn thua người được hướng dẫn một cái đầu
Thơ CUNG TRẦM TƯỞNG."Duy nhất đúng” và "Ðộc quyền yêu nước"
Vết chim bay. Em mãi là 20 tuổi
Thuở Làm Thơ Yêu Em
Khi kẻ giầu vô văn hóa và có tầm nhìn thấp.Đà Nẵng và Hoa
Cuộc chiến tranh của người khác
Music break: thư giãn với Lobo
Du lịch, tầm nhìn hẹp và mì ăn liền
Phết phẩy muôn năm!Thiên tài piano mù 5 tuổi
Những hacker tóc dài tại Trung Quốc
Bữa tiệc 608 bàn 10 người
Liên hoan Bùn Boryeong mùa hè ỏ Hàn Quốc
Billie Jean. Những điều đơn giản về lòng yêu nước
Sinh viên gốc Việt, lãnh đạo tương lai của nước Mỹ
Giọt nước mắt vì niềm kiêu hãnh: người Việt Nam
Họ đã nói như thế
Hãy cho Hoà Bình một cơ hội. John Lennon
Madonna lại sóng dậy tình trường
Về những con chó chạy rong trên Blog. Mặt trái xấu xí của các mgôi sao
Những con gà nuốt dây thun. Nghe CHOPIN (Etude No 12 in C Minor)
Phim chiếu rạp từ 25.7: TRUY SÁT.Cách trao đổi thông tin có một không hai
Ai điếu Hàng rong, Xe ba bánh.Tôn vinh Rolls-Royce,Hoa hậu.Nghề nghiệp được mất ở Mỹ
Phim chiếu rạp từ 25.7: Cuộc hành trình đến tâm trái đất
Norah Jones & John Mayer. Ngoc Ha
Khi nước Mỹ hắt hơi.Nghe giọng ca Thái Thanh.Thời của Mẹ
Và con tim đã vui trở lại. Nghe Hannah Montana
Đừng hỗn với Thánh thần.Nghe LUyênPhương-Văn Cao.Kinh tế Việt Nam: SOS
Một ngày không vui. Download các file học tiếng Anh tặng các bạn


blog post Truyện ngắn thứ 11 của BIÊNTHÙY (LTS): Kẻ đểu cáng đáng yêu
Posted in truyenngan on Aug 30, 2008 at 5:10 AM
Current Mood: amused

“Đời là một tấn bi kịch lố lăng, người này làm chó với ông, ông làm chó với kẻ khác, cứ như thế đến mãn đời tàn cuộc” – trích truyện.


http://ronmartin.net/blog/wp-content/uploads/2007/12/jail-graphic.jpg


“Thế giới này sao rặt những thằng điên và những chuyện điên loạn” – ông giật phắt lá thư dán kỹ từ tay gã thư ký đang đứng rúm ró trước cửa phòng. Lần này là lần thứ 5 ông nhận được thư hắn. Lời lẽ trong thư vẫn như những lần trước: “Ông phải bố trí cho tôi chức phó phòng B, nếu không ông sẽ biết tay tôi!”.


“Đồ chó đểu” – ông ngã vật xuống ghế, tức muốn trào máu. “Cái quân mất dạy, hết người chọc phá, đi phá một lão già!”.


http://www.buildingcamelot.com/wp-content/uploads/fear_post.jpg Từ khi nhận được mấy cái thư nặc danh này, miệng thì chửi đổng chứ bụng ông cũng lo lo, canh cánh trong lòng. Đây đích thị không phải là trò đùa rồi; đùa gì mà dai như đỉa, nhai đi nhai lại có một nội dung, giọng điệu lại kêu bôm bốp như dọa kẻ gian, bắt chẹt người yếu bóng vía. Chỉ còn một hy vọng duy nhất, hắn là thằng điên, vô công rỗi nghề nên tống thư nặc danh, hù thiên hạ .


“Chuyện vặt, chẳng hơi sức đâu mà để ý cho cực thân!”. Nói cứng vậy nhưng ông cũng cất kỹ những lá thư vào chỗ kín đáo nhất; để bụng một mình, âm thầm truy xét nét chữ xem có phải của thằng dễ ngươi nào trong cơ quan muốn chơi trò xỏ lá với ông.


Nhiều đêm ông nằm vắt tay lên trán, nghĩ mãi không ra đứa ân oán với mình. Ở cơ quan ông, bọn có chức có quyền, có thể cạnh khoé với ông chỉ đếm trên đầu ngón tay, lại toàn lũ khiếp nhược, ăn bám. Mấy tay phó giám đốc, trưởng phòng ông coi như con cháu trong nhà. Mà đúng vậy, việc trong cơ quan ông giải quyết như chuyện gia đình, chia đều phân đủ, có trên có dưới; không kể của nổi của chìm, miễn là làm sao dấm dúi mà ăn với nhau, chùi mép cho sạch đừng để ngoài nó biết. Đúng ra thì phần ông cũng nhỉn hơn tí chút; thậm chí có lúc ông ăn hết sạch sành sanh như thằng ăn trộm; nhưng đó chẳng qua là cái công khó nhọc ở cương vị giám đốc; vả lại, của "ăn trộm" là người ta cho, của mấy tay công ty bán hàng nước ngoài “thối” lại, chứ chẳng sơ múi gì đến công qũi nhà nước. Bọn ghanh tị với ông chúng cũng chỉ nói lén, chẳng dám vỗ vào mặt. Bọn ngậm máu phun người thì thời nào, nơi nào cũng có. Nhưng bọn chúng chỉ mạnh miệng sau lưng, chứ trước mặt ông thì khúm na khúm núm. Thấy ông xa cả cây số chúng đã cúi đầu: “Chào thủ trưởng! Dạ thưa anh!”. Ông biết rất rõ đời không thiếu gì bọn chó má, ăn của người nhưng vẫn tìm cách hại người; thưa chú trước mặt nhưng sau lưng gọi bằng thằng, bằng con. Chữ con và thằng trở thành nhân xưng quen thuộc trong những câu chuyện trà dư tửu hậu của những kẻ buôn chuyện. Thằng và con dùng cho đủ mọi hạng người, từ cao nhất cho đến tận đáy xã hội. Nó chính là chữ You trong tiếng Anh.


http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/a/ae/SMirC-cry.svg/320px-SMirC-cry.svg.png


Đời là một tấn bi hài kịch lố lăng. Người này làm chó với ông, ông làm chó với người khác, cứ như thế đến mãn đời tàn cuộc. Cúc cung, qụy lụy là kiếp nạn và là thuộc tính của con người. Đố ai không một lần cúc cung, quỵ lụy mà thăng tiến được. Không có nó cuộc đời mất lạc thú để sống, dù là thú đau thương. Vì vậy mà có kẻ đáng gọi là thằng ta vẫn phải gọi là ông, mà có kẻ đáng ông mà do phận nhỏ nên vẫn “phải” là thằng.


Biết cuộc đời là một tấn kịch như vậy mà ông vẫn thích, vẫn đóng rất tròn vai của mình, hệt như một đào kép chính cống, sửa bộ lệ cho đúng từng vai tuồng. Trước kẻ mạnh thì co ro như con cún, chưa đứng đã qùi. Trước người yếu thế thì vênh vênh váo váo như mông vú đàn bà. Trung, quân, chính, nịnh. Ác, hiền, ngu, giảo. Lưng lúc cong lúc thẳng. Mắt lúc trợn lúc khờ. Nói lúc to lúc nhỏ. Từ giọng thổ ông chuyển sang giọng kim trên điện thoại là tùy người đối diện. Thậm chí tướng mạo khi gọi điện cũng thay đổi dù kẻ đầu dây bên kia có nhìn thấy ông đâu? Đang “vâng, em hiểu rồi anh ạ!” chuyển sang “ừ, thôi, thế nhá, nhá!” rất dễ dàng. Đang nhũn như con chi chi bỗng hoá cứng như gặp gái, khác nào ảo thuật. Cứ như thế ông đi gần hết cuộc đời, ngoi từ thằng lính trơn, bệ rạc lên vai thống lĩnh. Oai phong lẫm liệt nhưng gốc là gốc vô học, cù đinh cho nên cách cư xử của ông cũng bình dân, kiểu đi chân chữ bát, đầu trọc, quần đùi. Ngôn ngữ là của bọn tứ chiếng giang hồ, càng làm cho thiên hạ né tránh, khiếp sợ.


http://images.marapets.com/maramail/maramail.gif


Ông chỉ thực sự là ông khi ngồi ở nhà, trước bà vợ dữ tướng, hám của, nghe hơi tiền và vàng là nhảy cẫng lên như bị ma ám, quên mất cả tư cách bà giám đốc. Dạo sau này bà nhảy cỡn hơi nhiều vì giá chứng khoán và nhà đất có lúc vút lên đến tận mây xanh. Sống với nhau hàng chục năm trời, vết sẹo nào trên chân của ông bà cũng biết, trò ranh mãnh của chồng bà càng nắm tận răng. Ông không làm sao giếm được bà chuyện gì. May mắn duy nhất ông có được là người đàn bà ấy không thích sống ngoài đường, và thích ăn ngon hơn mặc đẹp. Cho nên ông chỉ cần giả mù sa mưa, chiụ khó đàn độn một chút là tất cả đều tốt đẹp, mặc sức cho ông thả cửa chơi trò Thị Hến, thầy Đề.


Chuyện đời chó má không chịu được. Kẻ đang ngồi trên ngựa cũng có lúc sa cơ bí lối. Kẻ đang hét ra lửa cũng có lúc xụi lơ manh giáp. Cũng chỉ tại bọn khốn nạn ganh ghét. Kém tài nhưng to mồm. Tiêu chuẩn ít mà muốn no lâu. Ông đang ở trong trường hợp này. Phải chi gươm của ông bị cùn, kiếm gẫy. Đàng này vẫn còn trên ngựa mà đã bị chơi khăm. Thế mới chó! Đánh đấm công khai thì ông chưa bao giờ thua. Đập cho dập đầu đối thủ hoặc làm cho vấy cứt cả hai. Thiếu gì cách. Nhưng bây giờ phải đánh đấm với thằng nặc danh , giấu mặt ông lại đành đầu hàng, trói tay. Hỏi ông không phát điên lên sao được!


Ông ăn mãi mới xong bữa cơm trưa. Cô cấp dưỡng vừa dọn dẹp vừa nen nét nhìn ông sợ bị mắng. Cô ta có một ưu điểm là không hế lầm lẫn khi quan sát mặt chủ, và phản ứng bao giờ cũng thích đáng. Ông đang ngồi xỉa răng thì hắn đến. Hắn mặc bộ đồ công nhân xám tro, cơ bắp như một lực sĩ, chưa đầy 30 tuổi. Hắn đứng ngang cửa, quên cả gõ, không vội bước vào, cất giọng đểu cáng:


http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/b/ba/Paul_C%C3%A9zanne_-_The_Magdalen,_or_Sorrow.JPG/438px-Paul_C%C3%A9zanne_-_The_Magdalen,_or_Sorrow.JPG


- Thế nào? Thưa ngài giám đốc?


Ông giật nảy mình, suýt chút nữa thì đánh vỡ cái ly.


- Thế nào là sao? Anh là ai?


Hắn ném cái nón xuống bàn, chng đợi ai mời đã ngồi phịch xuống sa lông, thở phào.


- Thì lá thư, những là thư tôi gửi cho ông đó!


Như có một luồng điện giật trong người, ông bật dậy như chiếc lò xo, cái quán tính của một kẻ chỉ quen nghe xu nịnh hơn là mắng mỏ. Hai mắt ông trố ra, không tin được sự thật. Chưa bao giờ mắt ông trố to như thế. Ông có cảm giác như hai con ngươi muốn bung ra khỏi vị trí của nó. Thì ra là hắn.


- À ra mày… Chính mày đã đã bày ra cái trò qủi quái này. Mày có biết tao là ai không. Nhưng mày là thằng chó đểu nào mà dám…


Ông kịp dừng lại, như ông vẫn kịp làm thế mỗi khi trực giác thấy có điều gì không ổn. Từ tấn công ông chuyển sang thủ thế. Hắn tự động rót nước uống, cười khẩy.


- Thì ông là ông giám đốc, còn tôi là người xin ông giám đốc việc làm. Đầy tớ và ông chủ. Rõ như hai cộng hai là bốn mà ông còn hỏi.


http://www.freshairtraining.com/images/FunnyDog.jpg


Ông cắn chặt môi muốn rướm máu. Thề này thì quá láo xược. Lần đầu tiên ông bị đái thẳng vào mặt. Mà kẻ mạo phạm lại là một thằng nhãi ranh, đáng tuổi cháu con. Ông giứ giứ nắm đấm, trợn trừng mắt:


- Mày cút ra khỏi đây ngay. Đây là cơ quan công quyền, chứ không phải chợ trời. Lần này tao tha. Lần sau tao gọi bảo vệ, gọi nhân viên công lực còng đầu mày, thằng bố láo!


Hắn nuốt trọng ngụm nước, lững thững lấy cái nón, chắp tay vái ông 3 vái, cười lém lỉnh:


-Sư phụ cứ nghĩ lại đi. Sư phụ phải bố trí để tôi làm trưởng phòng B, không thì sư phụ biết tay tôi.


Ông gầm lên. Đôi tay run run đấm vào bàn bôm bốp. Mồ hôi không phải tươm mà là đái ra từ cơ thể ông.


- Biết tay mả mẹ mày, thằng khốn nạn. Tao sẽ cho mày vô tù nếu mày còn tiếp tục cái trò hỗn láo này! Đồ điên. Biến mẹ mày đi!


Hắn vẫn cười sằng sặc, rồi bình thàn bước xuống cầu thang, không quên để lại chiếc phong bì nơi bàn.


Ông thở hào hển định vò nát cái phong bì, nhưng nhác thấy cồm cộm, cưng cứng lại ngồi xuống, hồi hộp mở ra vì tò mò (Tò mò là một điểm yếu nhất của con người và cũng là điểm yếu nhất của ông). Một tấm ảnh chụp ngôi nhà với dàn bông giấy che kín cổng, ông nhíu mày một lát để lục tung ký ức, rồi mặt tái dần đi, hết từ mầu bột nhào chuyển sang mầu bánh bao chiều. Người ông cứ nhẹ tâng tâng, muốn bay lên dù biết rằng bay lên là chết. Lúc này ông cần bấu víu vào một cái gì đó. Phải chi có mụ vợ đẫy đà ở đây, ông sẽ ôm lấy để khóc rưng rức tỉ tê là vì lo “hy sinh đời bố, củng cố đời con” nên ông mới khổ thế này. Ông run run lật sau lưng tấm ảnh, đọc dòng chữ: “Hoặc là ông phải tuyển dụng ngay tên Nguyễn văn X, sinh năm … tại Sài Gòn, địa chỉ…vào phó phòng B, công ty xuất nhập khẩu….Y, hoặc là tôi sẽ gửi cho ông những tấm ảnh khác chụp phía trong ngôi nhà, nơi chiếc giường ông vẫn ngủ…”


Ông vật người ra sau ghế, gần như bất tỉnh.


http://www.admit-one.net/wp-content/fear.jpg


Dăm hôm sau, ông đích thân gửi cho trưởng phòng A lá thư tay yêu cầu bố trí ngay ông NVX làm phó phòng B thay cho tay phó phòng sắp đứt bóng vì ung thư gan, với lời phê: “Đây là một cán bộ giỏi, có nghiệp vụ và năng lực lãnh đạo, rất thích hợp với phương hướng làm ăn đi lên của công ty”.


BIÊNTHÙY (SàiGòn 28.8)




blog post Truyện ngắn thứ 10 của BIÊNTHÙY (LTS): TRINH NỮ HIỆN HÌNH
Posted in wtiting and poetry on Aug 30, 2008 at 4:45 AM
Current Mood: amused

Một ngày, trên bến sông xã Vũng, người ta vớt được xác một cô gái đã trương sình, khắp mình lỗ chỗ vết cá rỉa, chỉ còn trơ lại duy nhất khuân mặt là nguyên vẹn, môi trên có điểm một nốt ruồi to bằng hạt đậu. Cô gái chừng 18 tuổi, không phải dân xã Vũng.


Cái xác vô chủ được đem chôn ở nghĩa địa, rối gửi bố cáo đi các xã trong huyện tìm tung tích.


http://www.sinhcafe.com.vn/Thumbnail.aspx/1/0/0/077c985727834f42ae59a10be2a219dd-reisterrassen-sapa-vietnam.jpg/reisterrassen-sapa-vietnam.jpg


Thời gian trôi qua, cái xác vẫn là xác vô chủ. Trong huyện lỵ nhỏ bé neo người này, đó là một việc lạ lùng. Cho nên câu chuyện về cô gái chết trôi dần trở thành câu chuyện khào của dân chúng cả xã Vũng. Kẻ nói này, người nói khác tạo nên một giai thoại thêu dệt về một vụ giết người đoạt của hay một vụ tự tử vì tình. Đa đoan thêu dệt là thói xấu nhưng lưu cửu của kẻ quê mua ít học, cộng với mưu mô của bọn thầy cúng, thầy đồng đã làm cho câu chuyện càng lúc càng nặng mùi thần thánh. Qua hai năm nữa, cái xác vô chủ được truyền đời thành câu chuyện hoang đường về một nàng trinh nữ từ thế giới khác đến để phù trợ dân làng. Rồi tin đồn về những hình ma bóng quế lởn vởn trên con lộ đỏ về làng, lúc đêm xuống, khiến cho những kẻ yếu bóng vía hè nhau góp tiền góp công xây một cái am nhỏ ngay chỗ Ngã ba Làng làm nơi cúng kiếng thờ phụng nàng trinh nữ chết thảm.


Kể từ đó, mỗi lần xã Vũng gặp chuyện mất mùa hay tai ương dịch bệnh, cả xã lại cử người đại diện (thường là lũ thầy cúng, thầy bà) đến cầu xin cô gái độ trì tai qua nạn khỏi. Một số kẻ mê tín dị đoan còn bầy trò cầu cơ xin số, múc nước thánh tại cái giếng cạnh am về uống. Cái giếng nằm trong thửa vườn nhà mụ Tửu, bỗng biến thành kho báu. Mụ rào lại bằng dây thép gai, bán mỗi chai nước chục bạc. Một loại chất lỏng đục ngầu, tanh rình. Độ hai năm sau, nhà mụ Tửu từ máy tấm tôn lụp xụp đã cơi lên thành nhà gỗ mái ngói bề thế với đầy đủ tiện nghi sinh hoạt.


Tưởng chuyện cái xác đã được an bài thành một vị thần làm chuyện cứu nhân độ thế, diệt ác phá khổ, ân nhân của cái xã nghèo đói này, thì đột ngột một ngày có người đến nhận cái xác đó chính là thân nhân của mình. Đó là một ông lão tuổi cỡ lục tuần, họ Bùi, tộc trưởng tộc Bùi Đinh ở xã Liêm, mé đều nguồn.


http://www.vietnamtravelkey.com/images/Trek%20-%20Hang%20Village%20scene%20Pu%20Luong.jpg


Tin đến như tin sét đánh vào lòng tin của dân xã Vũng. Một số người tìm cách ngăn cản không cho quật mộ, hốt cốt. Nhưng sau khi thủ tục đã được lo liệu xong, năm phu đào huyệt sức vóc hì hục đào bới, khai quật cái xác đã thối rữa trong đất bùn, chỉ còn là đống xương trắng hếu bốc mùi. Trước sự chứng kiến của bà con trong xã, ông Bùi Đình Cửu lấy dao lam trích một giọt máu từ đầu ngón tay mình nhỏ lên một mảnh xương sườn của cô gái rồi căng mắt chờ đợi.



Không ai hiểu việc ông làm. Người ta chỉ thấy giọt máu đọng lại nhấy nháy rồi loang ra thành môt vết bầm đỏ. Ông Cửu lấy mảnh vải trắng chùi thật mạnh lên chỗ máu loang. Vết máu bay đi, mảnh xương trắng tinh lại như cũ. Ông lắc đầu thất vọng, vái lạy cái xác ba lạy , tạ lỗi dân làng , cho chôn cái xác trở lại chỗ cũ và thanh toán chi phí hậu hĩnh cho đám phu đào huyệt. Người ta nói ông Cửu đã thử dùng phương pháp "giao hòa" để xác định huyết thống, nhưng xác không phải là con ông nên máu không rút vào trong xương. Rồi ông Cửu ra về sau khi đã hiến cho làng một món tiền lớn để tu sửa lại cái am. Lý do là ông vẫn còn chút ít tin tưởng cái xác đó chính là con gái của mình, nhưng vì uất ức đã không chịu di huyệt.


http://www.vietnamartbooks.com/media/em_thuy.jpg


Chỉ có một người theo dõi đầu đuôi công việc với nét mặt xanh tái kỳ lạ đầy vẻ lo lắng. Đó là người gác nghĩa trang, một thanh niên 24 tuổi, khoẻ mạnh và có nụ cười nhút nhát. Anh ta chính là người đã tẩm liệm, chôn cất cái xác. Trong túi tư trang của anh còn lưu giữ cái vòng bạc, di vật của người đã khuất.


Lúc mọi người đã tản về nhà, vui mừng vì vị thần của mình vẫn còn nguyên vẹn, họ nói cười ầm ĩ dọc đường thì người thanh niên vẫn lặng lẽ đứng bên phần mộ vừa đắp lại, bây giờ đã cao ngang bụng, miệng thì lẩm nhẩm như van vái, tay nắm chặt món tiền mới cáu ông Cửu vừa dúi cho anh nhờ cơi dọn ngôi mộ.


O O O O O


Chuyện xảy ra vào một ngày trời mưa tầm tã, sấn sét vang trời, tre trúc vặn vẹo đan vào nhau muốn bứng cả gốc. Mưa mịt mù gầm rú như vậy mà vẫn có một chiếc xe jeep Mỹ chạy đến nghĩa trang, dừng trước cổng. Trên xe bước xuống hai người lính và mt cô gái bị trói chặt khuỷu tay. Một người có râu quai nón, trùm poncho, người kia ốm cao mặc áo mưa, để đầu trần. Lộ đỏ không có một bóng người. Chẳng ai nghe thấy tiếng xe thắng kít đinh óc.


Click to see a larger image


Ba người đi trong màn mưa đến ngôi mộ gần bờ sông, chỗ chôn tộc họ nhà Nguyễn Xuân, rồi dừng lại nhìn quanh quất. Tât cả đều im ắng. Họ không hề biết là có một thanh niên đứng trong ngôi nhà vĩnh biệt dòm qua cửa sổ. Anh ta mặc bộ đồ đen nên hoàn toàn lẫn vào bóng đêm, trừ đôi mắt tinh tường không ngừng quan sát hành động của ba người. Tên lính râu rìa bẻ quặt cánh tay người con gái đè xuống phần mộ , có tiếng rốc rít kêu cứu từ cái họng bị chẹt cứng khiến trái tim người thanh niên co thắt lại nhưng anh ta vẫn đứng yên không nhúc nhích. Ma qủi nào đã kềm chân anh ta lại? Những bóng người ngã vật lên nhau, tiếng rốc rít càng luc càng khốc liệt hơn. Rồi một trận đuổi bắt quanh khu mộ; cuối cùng là một tiếng nổ đanh gọn lẫn vào tiếng ầm m của sấm sét rồi im lặng đến rợn người.



Hai người lính trở ra xe, tay không, người con gái biến mất. Chờ cho chiếc xe jeep vụt đi về phía Ngã ba Làng , người thanh niên chạy từ ngôi nhà vĩnh biệt ra khu mộ. Không có gì ở đó cả, chỉ còn một ít bùn đất lầy nhầy trên mép chiếc kim tĩnh đầy nước và một vũng máu tanh tửi đọng lại dưới đám cỏ cũng đã tan gần hết theo cơn mưa. Người thanh niên thở hào hển đi lần theo lối mòn ra bến sông và anh ta suýt ngã chết giấc khi thấy cái xác đàn bà nằm sõng xoài, nửa người úp xuống mép nước, tay còn lại cột lỏng sợi dây lòi tói sơ dừa. Anh đứng chết trân, suy nghĩ một lát, lòng đầy nỗi khiếp hãi. Rồi anh lấy cái xào đẩy xác ra xa bờ. Cái xác trôi đi theo dòng nước xiết đến giữa dòng rồi mất hút. Anh vuốt mặt, bỏ vào nhà, mấy đêm liên không làm sao ngủ được, cứ nhắm mắt lại là thấy đôi mắt cô gái mở trừng trừng.


O O O O O



Người thanh niên gác nghĩa trang là trạm trưởng giao liên xã Vũng thời chiến tranh được giao nhiệm vụ theo dõi hoạt động của đại đội lính địch đóng ở Ngà ba Làng và những trận càn gần hai bờ sông Thu. Vài ngày sau khi xảy ra vụ giết người man rợ, tin báo về từ đường dây cho biết một nữ giao liên 17 tuổi trong đường dây bỗng nhiên mất tích. Có thể là bị thủ tiêu hay bị bắt mang đi. Ám hiệu nhận diện: cái vòng đeo tay bằng bạc và nốt ruồi bên mép trái.


Người thanh niên tạm rút vào yên lặng và chờ đợi một hiểm nguy ập đến cho mình. Nhưng không có gì xảy ra cả. Sự biến mất của người nữ giao liên không gây ra một nguy hiểm nào cho đồng đội. Đó là một việc lạ lùng không thể giải thích nổi. Vì thế, trong đầu anh bỗng lóe lên một dấu hỏi. Người con gái bị giết đêm đó có phải chính là đồng đội chưa biết mặt của anh hay không? Cô ta cũng có một cái vòng bạc. Nhưng còn nốt ruôi thì hôm tẩm liệm anh không để ý, chỉ nhớ mang máng trong đầu.



Suốt một thời gian dài chàng trai sống trong day dứt hoang mang. Mỗi lần lấy chiếc vòng bạc ra xăm xoi là lòng anh lại trổi dậy một nỗi lo lắng không đâu. Nhưng anh vẫn giữ im lặng không hề hé răng cho ai biết về bí mật của mình. Để cho đồng đội bị bắn chết trước mặt hay để cho một người con gái trong tay không một tấc sắt bị truy bức đến mất mạng thì cũng đều hèn nhát như nhau. Anh đã bảo vệ cho đường dây khỏi bị lộ nhưng còn lương tâm mình? Anh đã chơi một canh bạc mà đến bây giờ vẫn chưa biết lá bài tẩy cuối cùng.


O O O O O


Người thanh niên gác nghĩa trang năm xưa bây giờ là chủ tịch xã Vũng. 10 năm qua rồi, mọi sự đều thay đổi. Anh ta đã béo phệ ra nhiều, hai má nung núc mở, đi đứng khệnh khạng khó khăn. Gần như tất cả những gian khổ của mười mấy năm chiến tranh không còn để lại gì trong cái thân thể tròn trĩnh. Ngay cả cái giọng nói lí nhí đàn bà cũng đã trở nên vang vang đầy quyền lực. Chỉ có một điều ám ảnh mà anh vẫn giấu kín trong lòng, càng lúc càng mãnh liệt hơn, là cái chết của người con gái vô thừa nhận. Ám ảnh đến nỗi anh không dám dời cả cái am đi nơi khác để lấy chỗ xây dựng nhà văn hoá thiếu nhi. Anh khăng khăng viện lý lẽ là “không nên đụng chạm vào lòng tin đã trở thành tôn giáo của công chúng”. Thực tâm, trong lòng anh bao giờ cũng mang nặng một nỗi sợ hãi vô hình, hơn là lý lẽ anh đã bịa đặt ra để đánh lừa kẻ khác.


Một ngày nọ, ông chủ tịch huyện Tân Lương đang ngồi gật gù nơi bàn làm việc (đó chính là người thanh niên gác nghĩa trang, nay đã gìa, tóc đã hoa râm) thì có một người đàn bà ăn mặc lịch sự, son phấn loè loẹt, đeo kính râm bước vào phòng. Bà mạnh dạn ngồi xuống trước mặt ông chủ tịch, đưa cho ông một tờ giấy đánh máy ghi nhăng nhít, rồi cứ thế nhìn thẳng vào mặt ông như thôi miên. Cái nhìn của người đàn bà xa lạ gây cho ông một ấn tượng đặc biệt, khiến ông cứ muốn lảng tránh đi nơi khác. Đó là một phụ nữ khoảng 45 tuổi, có một nốt ruồi to bằng hạt đậu nơi khoé miệng, tay cứ lắc lắc cái vòng bạc đã cũ, nửa như bỡn cợt nửa như thách đố. Chợt một hồi tưởng lạnh gáy loé lên trong đầu ông, làm cả người ông run bắn lên, tim đập loạn nhịp. Ông tưởng mình đang đối diện với một xác chết hiện hình, cũng khuân mặt tròn trịa và đôi mắt trắng dã của người con gái năm nào. Bối rối, sợ hãi, ông ký nhanh vào tờ giấy rồi bỏ ra sau, giao lại công việc cho viên thư ký ngồi đối diện.


Kể từ hôm đó, ông chủ tịch huyện rơi vào tình trạng hoảng loạn, luôn sống trong ảo giác và gần như phát cuồng. Người đàn bà kỳ lạ ấy không đến nữa. Khuân mặt của bà và người chết cứ hoà nhập vào nhau, hư hư, thực thực.



Mấy ngày sau, thu hết can đảm ông chủ tịch qua nhà người em bà con trưởng công an huyện dò hỏi lai lịch của người đàn bà bí ẩn. Người em cười phá ra, kể cho ông nghe một câu chuyện mà người ta đang đồn ầm trong huyện. Người đàn bà sang trọng đó chính là bà Bùi Đình Ngọc Anh, con ông Bùi đình Cửu, người nữ giao liên bị mất tích năm xưa. Chỉ có khác một điều là bà ta không chết, không bị bắt mà trốn vào Sài Gòn sống với một tên gỉa, rồi bỏ sang Mỹ nay là Việt Kiều về thăm nhà. Chính ông Bùi Đình Cửu mãi về sau mới biết là con gái mình còn sống.


Không còn gì để sợ, an toàn và mãn nguyện, ông chủ tịch huyện cho phá cái am trước sự ngỡ ngàng của mọi người. “Hoàn toàn trong sạch” – ông tự nhủ khi biết chắc mình không hề phản lại đồng đội, không hề hèn nhát như lâu nay vẫn tưởng. Có điều ông không biết là người nữ giao liên năm xưa còn biết về ông nhiều hơn là ông biết về bà. Vì chính bà cũng chứng kiến màn giết lầm người vào đêm hôm đó, mà ám hiệu tố cáo chính là cái vòng bạc đeo tay.


BIÊNTHÙY (LTS) 28.4



blog post Ru ta Ngậm ngùi
Posted in thuthuat on Aug 30, 2008 at 4:25 AM
Current Mood: amused
Download: Khanh Ly hat Ru Ta Ngam Ngui tai Dai hoc Van khoa 1968.flv

Các Entry Mi BIÊNTHÙY (LTS):


Ru ta Ngậm ngùi.I should be so lucky


http://www.vtc.vn/newsimage/original/vtc_143487_Maiphuongthuy..jpg


Có thi Hoa hậu là có đấu đá, không đấu đá mới lạ. Khi người lớn cư xử không đàng hoàng và thiếu văn hoá, ỷ quyền ỷ thế (mà chỉ là hư quyền, hư thế) thì hậu sinh coi khinh, ra đi không chào là bình thường! Chào mới lạ.



Thi Hoa hậu là cách nhanh nhất để tuyển vợ và bồ nhí cho các đại gia. Nhưng không phải người đẹp nào cũng hám tiền.


http://www.mahasan.com/entertain/contest/MissVietnam2006/Mai%20Phuong%20Thuy.jpg



Có những bài diễn văn, báo cáo đọc vài dòng đã hiểu, nhưng cũng có những bài diễn văn, báo cáo dài chục trang…đọc hiểu chết liền! Tệ hơn nữa là những bài diễn văn cắt, dán và… con ma nhà họ Hứa. Hứa lở cả mồm, chùi xong lại hứa, hứa xong lại chùi như con nít trúng thực đi tướt. Hứa nhiều đến nỗi người nói cũng quên là mình đã hứa gì!


http://www.artworldsalon.com/blog/wp-content/uploads/money_art_05.jpg


Không tiền, không quyền thì khúm na khúm núm, chưa đứng đã qùi. Có tiền, có quyền thì mặt mày dựng ngược như dái thằng cu. Đó là cái dũng của kẻ tiểu nhân!



5.Phần mềm sửa lỗi máy tính thông minh, nhanh và cực kỳ an toàn. Error Smart (bản chính thức có key) sẽ giúp bạn quyét máy tính để phát hiện lỗi Registry và các lỗi khác. Sau đó bạn có thể an tâm fix (sửa) để máy tính chạy nhanh và mượt mà hơn mà không sợ máy tính gặp trục trặc sau khi fix. Giải nén file tải về, cài đặt xong, nhớ chuyển file “đầu lâu” vào trong folder vàng đã cài đặt phần mềm, sau đó kích hoạt để Patch thay cho đăng ký. Download tại: ErrorSmart



blog post Xin một lần được mơ thấy Anh, một lần đươc gọi tên Anh
Posted in thuthuat on Feb 18, 2008 at 10:06 AM
Current Mood: amused

http://pjlighthouse.com/wordpress/wp-content/uploads/2007/11/little-baby-art-01.jpg


Em đã hiểu!




http://susanabraham2007.files.wordpress.com/2007/04/rain.jpg

Em đã hiểu, cứ yêu thêm một chút,


Là một lần giảm nhẹ được cơn đau.


Em đã hiểu khi con tim thảng thốt,


Là nỗi buồn trùng điệp sẽ theo sau.




Mưa đã tắt, nắng hồng quay trở lại,


Đến Blao em sẽ xuống, "anh dzìa".



Anh đi rồi đồi thông buồn rũ rượi,



Và xuân sau anh li đón em về.




Giọt mưa rối trên tóc em mỏi mệt,


Mắt hoá khờ khi nghe tiếng mẹ ru.


Thôi anh ạ, nếu quê mùa đã chết,


Ta vẫn còn phố thị để rong chơi.


Sài Gòn (20.8)


http://www.storybytes.com/images/a-dali/fullsize/vertebrae.jpg



Khi có quyền hành trong tay, nhiều kẻ vô văn hóa (có học không có nghĩa là có văn hóa) hay trí thấp bằng “cái sự đái ngồi của phụ nữ” tưởng mình và quyền là một, mình đẻ ra quyền; và nạn lục lâm thảo khấu, mặt mày vênh váo như mông vú đàn bà, ăn nói thô tục như đầu đường xó chợ, ức hiếp người khác cũng phát sinh từ đó.


http://pjlighthouse.com/wordpress/wp-content/uploads/2007/11/little-baby-art-02.jpg




Bên hồ Hoàn Kiếm, 2 cây lộc vừng cùng nhau khoe sắc.

Trong nắng thu chiều tàn, Hồ Gươm thơ mộng hơn bởi những cành lộc vừng đỏ, thường nở hai vụ trong năm vào tháng 7 và 11 âm lịch. Hoa rủ bóng xuống mặt hồ, đẹp xao lòng nhiều người dân Hà Nội.


Bên hồ Hoàn Kiếm, 2 cây lộc vừng cùng nhau khoe sắc.


Hoa lộc vừng thường nở vào giữa mùa thu và thời gian hoa nở trong khoảng n�a tháng. Chiều chiều, vào lúc ánh sáng trời yếu dần, hoa bắt đầu nở, hương thơm nồng nàn. Thời điểm đẹp nhất của lộc vừng là vào ban đêm.

Hoa lộc vừng thường nở vào giữa mùa thu và thời gian hoa nở trong khoảng nửa tháng. Chiều chiều, vào lúc ánh sáng trời yếu dần, hoa bắt đầu nở, hương thơm nồng nàn. Thời điểm đẹp nhất của lộc vừng là vào ban đêm.


Ngay từ lúc mới nở, lộc vừng đã đỏ, hòa mình vào màu xanh của lá.

Ngay từ lúc mới nở, lộc vừng đã đỏ, hòa mình vào màu xanh của lá.


Rủ kin như buông mành.

Rủ kín như buông mành.


Lấp loáng cùng các vệt ánh sáng để tạo nên vẻ đẹp riêng.

Lấp loáng cùng các vệt ánh sáng để tạo nên vẻ đẹp riêng.


Có những cành rủ xuống với những quả lộc vừng lác đác, trơ trọi. Hạt vừng có màu đen và trắng, còn hoa lộc vừng màu đỏ.

Có những cành rủ xuống với những quả lộc vừng lác đác, trơ trọi. Hạt vừng có màu đen và trắng, còn hoa lộc vừng màu đỏ.


Đứng quan sát từ ven hồ, những cành lộc vừng trông bé nhỏ, cánh hoa bé li ti.

Đứng quan sát từ ven hồ, những cành lộc vừng trông bé nhỏ, cánh hoa bé li ti.


Trong ánh nắng tàn lộc vừng vẫn thể hiện được vẻ đẹp lãng mạn.

Trong ánh nắng tàn lộc vừng vẫn thể hiện được vẻ đẹp lãng mạn.


Những buổi sớm mai thu, khi sương sớm còn giăng mỏng qua con đường ven hồ, mọi người sẽ được t�n mắt chiêm ngưỡng một tấm thảm màu hồng hoa lộc vừng rụng xuống liên kết và bồng bềnh trên mặt nước.

Những buổi sớm mai thu, khi sương sớm còn giăng mỏng qua con đường ven hồ, mọi người sẽ được tận mắt chiêm ngưỡng một tấm thảm màu hồng hoa lộc vừng rụng xuống liên kết và bồng bềnh trên mặt nước.


(trích LuuThang'weblog)




blog post Truyện ngắn thứ 1 của BIÊN THÙY (LTS): CON GIUN
Posted in truyenngan on Feb 16, 2008 at 6:07 AM
Current Mood: excited
Kịp thoa lại một lớp son, bập bập cho hai đôi môi đều son, tôi nhìn thấy ông thắng xe bên lề đường. Hôm nay ông ăn mặc chững chạc như vừa xong một hội nghị nào đó. Compley đen, cà vạt đỏ chói mắt. Ông lúng túng mở cửa xe cho tôi rồi vòng qua bên kia, hỏi “Em chờ có lâu không?” rồi nổ máy chạy. Tôi nói: “Cái xe sóc làm em đau”. Ông nói to: “Cơ quan họp sơ kết 6 tháng lâu lắc qúa!”. Tôi nói: “Mấy giờ rồi anh?”. Ông nói to hơn, như gào lên: “Em đói bụng không?”. Tôi nói: “Không đói. Nhưng anh muốn đi ăn thì cho em đi”. Ông vừa bóp còi xe vừa cằn nhằn: “Đường sá bây giờ đi đứng khó khăn qúa”.

Ông là người có cá tính kỳ lạ nhất mà tôi đã gặp. Trong ông pha tạp đủ thứ tính cách. Ông vừa độ lượng, vừa keo kiệt; vừa xuề xoà vừa nguyên tắc. Có khi ông cộng trừ nhân chia rất kỹ nhưng cũng có lúc ông ngây thơ như đứa học trò. Ông nói với tôi ông là tiến sĩ gì đó học ờ nước ngoài về, giám đốc một công ty có chữ mex ở đuôi. Rõ ràng ông là một người có địa vị.

Còn tôi, kẻ lang thang đáng ghét. Có chút nhan sắc nhưng mất dậy. Kẻ được dậy dỗ 12 năm bằng đủ mọi nghi thức Thiên chúa giáo để chẳng còn giữ cho mình được một mảnh đức tin. Kẻ luôn phải chứng kiến cha mình du dương với những đưá con gái cùng trang lứa và người mẹ suốt ngày ngả nghiêng bên sóng tứ sắc. Mười bốn tuổi, tôi đã bị đè nghiến ra bởi một lũ nhãi ranh con nhà giầu, bị tê liệt hết mọi cảm giác. Chỉ còn lại nỗi kinh sợ. Tôi mang bệnh động kinh mãn tính từ đó.

Cho đến năm tôi 17 tuổi, một bà sồn sồn mặt đầy son phấn đến nhà tôi hỏi: “Dạo này bọn Việt kiều về nước nhiều, bọn trưởng giả nhiều. Mi có chút nhan sắc, chút còn chữ, kiếm việc khác mà mần. Đánh đôi đánh lứa mãi phí cái ngàn vàng con ạ”. Tôi nói: “Tôi là đứa vô tài vô tướng, biết mần chi ăn”. Bà sửng cồ: “Chi? Càng vô học càng giầu. Nói cho mi thông. Không làm cha thiên hạ được thì làm đĩ cũng sướng”. Tôi nói: “Mô phật. Bà ni nói lạ”. Bà xỉa vào mặt tôi: “Đừng gỉa dại con ơi. Đừng đạo đức gỉa con ơi, làm đĩ còn lương thiện hơn bọn trộm ngày cướp đêm đó con!”.

Vài hôm sau, thấy tôi không phản đối gì, bà đem lại cho tôi bộ đồ jean ,cái nít ngực, cặp xì líp. Bà bảo tôi tắm rửa sạch sẽ, làm móng tay móng chân, sức nước hoa cho thơm, bôi xanh đỏ lên mặt rồi ra phố với bà; leo ba tầng lầu đi theo một hành lang tối om. Phố của những ánh đèn mờ ảo và mùi chua mặn của đàn ông…

Xe dừng tại tiệm hủ tíu H.P. Ông mở cửa cho tôi xuống. Trời gần tối rồi, đèn đường đã lên. Vẫn rón rén như kiểu bố đi với con, tệ lắm cũng như thủ trưởng đưa kế toán đi đú đởn sau khi rút xong một khoản tiền. Ông đưa tôi vào góc cửa, chỗ kín đáo nhất, kéo ghế cho tôi và hỏi: “Em dùng gì… nào?”. Chữ nào ông phát âm nhè nhẹ nghe đầy hơi hướm chèo.

Tôi buông mình xuống ghế, bỗng hỗn láo kinh khủng.: “Không đói! Em ngồi coi anh ăn, được chứ?”. "Không được rồi, em dùng bánh bao vậy”. Đây là lần thứ 100 ông gọi cho tôi món ăn này. Tôi nói: “Trời hầm qúa anh nhỉ?”. Ông nói: “Côca nhé?”. Tôi dí chết con kiến chạy lăng xăng trên bàn. “Có con ruồi đậu nơi mép anh kìa!”. Ông duỗi đôi giầy xuống sàn: “Có chút qùa cho em đây!”. Tôi nói: “Gía có cái máy lạnh thì mát phải biết anh nhỉ?”. Ông giúi vào tay tôi chiếc hộp nhỏ. Chiếc hộp chui tọt vào trong túi xách, tận đáy. Không một tiếng cám ơn.

Ông nhìn ra ngoài: “Quán này làm ăn tạp nham qúa. Chẳng thấy bồi biếc gì cả”. Tôi rất muốn cười vì người bồi đứng sau lưng ông đã lâu. Ông chỉ tay vào tờ thực đơn. Mọi sự đâu vào đấy, cứ như là xiếc. Có tiền kể cũng sướng. Ông nói như mếu: “Da em hơi xanh đấy! em uống thuốc bổ nhiều vào”. Tôi cười, mở cái khăn tẩm nước nóng cho ông. “Đèn đuốc cúp hoài, nóng qúa anh nhỉ?”. Ông nhìn vào trong: “Tối qúa, chẳng thấy gì cả!”.

Thế đó, tôi với ông như hai đường song song, mạnh ai nói nấy nghe. Một thằng thì đãng trí, một con thì đoảng hậu. Người bồi bưng cái khay ra. Tôi vắt chanh, lấy ớt, tương, rau bỏ đầy tô ông, chầm chậm kéo chiếc bánh bao về phía mình, lén lút như kẻ trộm. Ông ngó mãi mu bàn tay tôi như muốn nói: “Tay em nhăn và đen qúa, lại lắm gân, chắc lúc nhỏ xách, vác nhiều”. Nhưng không, ông chìa tay mời tôi rồi cúi xuống phần của mình.

Tôi ngấu nghiến cái bánh bao chưa đầy 3 phút. Làm xong vài thủ tục vệ sinh, tôi vừa xoay tròn những cục đá trong ly vừa chống cằm nhìn ông. Cái nọng mỡ nơi cổ đảo lên đảo xuống dầy uy quyền. Đôi mắt lươn, cặp môi dầy bóng lưỡng hơi thâm ở trung tâm và nhếch lên ở ngoại vi. Cái mồm chửi thề, thuyết giáo, buôn chuyện này. Cái mồm mà tôi tin rằng đã từng thốt ra cả ngàn chữ Đ.M với âm ẹ hay á ở cuối từ khi cánh đàn ông ngồi với nhau. Rồi cái đầu hói đầy mưu mẹo. Tôi ngắm ông qúa kỹ . Nhưng thái độ ấy chẳng hề làm phiền gì ông.

Ông vẫn tọng từng bụm mì vào mồm và húp sùm sụp những muỗng nước váng mỡ. Thỉnh thoảng ông có ngước lên tu một ngụm bia, sụt sịt và hỏi tôi: “Sao em không uống?” rồi tiếp tục cúi xuống vật lộn với mớ bòng bong. Giữa tôi và tô hủ tíu thì lúc này ông đang chọn cái sau. Tôi gõ gõ cái muỗng. Gío cứ tạt cái mùi nước hoa đàn ông trộn với mùi mồ hôi thum thủm về phía tôi, ngột ngạt.

Một gã ăn xin chìa bàn tay cùi lở đỏ loét ngay trước mũi tôi. Một cái gì đó tanh lợm rơi vào trong họng. Tôi chỉ kịp mở chiếc khăn và úp mặt vào đó. Tôi hết hơi, tím tái. Sự thảng thốt của tôi làm ông ngừng ăn, hốt hoảng hỏi tôi có sao không rồi cất tiếng ồm ồm: “Bọn ăn xin bây giờ hệt lũ trộm cướp”. Ông lấy chai dầu gío xanh đổ vào lòng bàn tay tôi, nói: “Em bôi một ít vào mũi”. Tôi làm theo ý ông. Ông ực một ly bia rồi gọi bồi tới tính tiền. Không đợi thối lại tiền ông kéo tôi chạy như bay biến ra ngoài. Tôi giằng tay ông ra, nói: “Anh kỳ qúa, em tự đi đựơc mà!”.

Không khí ngoài quán làm tôi dễ thở hơn. Tôi kín đáo tìm cách xoay xoay chiếc nịt ngực lách tách sau lưng cho lỏng ra. Một làn gío mát tràn vào phổi. Ông bật diêm mồi thuốc hút. Điếu thuốc cố ý cắm du côn một bên mép làm hỏng khuân mặt đạo mạo của ông. Ông đưa cho tôi một thỏi chewing gum Mỹ, nói: “Ngậm cho thơm miệng rồi tới nhà người bạn anh chơi nhé! Ở đó có đánh tứ sắc”. Chứ nhé ông lại kéo dài ra nghe thật đểu. Đồng hồ đã chỉ 21 giờ. Ông lại hỏi: “Không sao chứ. Em đi được… chứ?”. Chứ chứ cũng đểu cáng không thua gì chứ nhé, chứ nhá.

Tôi nói: “Tay em bẩn qúa, mà đi đâu vậy anh?”. Ông hơi gắt: “Thì đi tới chỗ anh Khôi, chơi tứ sắc với các bà”. Tôi nói: “Em chúa ghét lại khách sạn. Ở đó càng ngày càng bẩn. Lại xoi mói”. Ông cười khằng khặc văng ra cả học vị, bằng cấp.

Ông đưa tôi ra xe. Cái xe Civic hơi cũ. Tôi phun nước miếng ra cửa sổ, nói: “Em buồn nôn qúa!”. Ông bỗng cười hồng hộc thoả thuê. Chai bia SàiGòn cũng đủ làm trổi dậy con thú trong ông. Nó luôn trong tình trạng đói chỉ chờ cơ hội là nhảy xổ ra. Nó đè nén trí khôn, sự lương thiện và minh mẫn. Nhưng ông là thế. Ngay cả lúc trí khôn đi vắng cũng khó lòng lấy nổi của ông một đồng.

Tôi chọn một chiếc đĩa hát bỏ vào máy, nhưng vội tắt nhanh như bị ma đuổi khi nhạc vừa trổi lên. “Nhạc gì dung tục qúa, có cái khác không anh?”. Ông nhìn tôi ngạc nhiên, hai mắt cứ trố ra. Tôi bấm chiếc đĩa ói khỏi hộp máy, thấy có lỗi với ông. “Em đã cố gắng nhưng không làm sao chịu đựng nổi sự dung tục. Tình yêu mà dung tục thì còn tạm được. Văn hóa mà dung tục thì nặng mùi qúa!”.

Xe đã tới nơi. Mấy con chó bẹc-giê sủa rất dữ. Tôi sửa lại mái tóc, rà lại chút son môi, chỉnh vội chiếc nít ngực cứ đòi nhảy ra ngoài do sợi dây qúa lỏng. Sốc nhẹ cái quần sịp sang bên này. Có người ra đón chúng tôi. Cứ nhìn ánh mắt bất lương của gã cũng có thể đoán được 90% hậu vận của mình. Ngôi nhà kín cổng cao tường, tìm mù mắt không ra người đứng đắn. Chỉ toàn bọn nhỏ to thì thào. Hết ăn, ngủ lại đánh bạc. Đây là loại nhà chứa cao cấp của những kẻ lắm tiền nhưng vô công rỗi nghề. Một dạng nhà thuê thường thấy ở bọn trưởng gỉa hiện nay.

Tôi lết theo ông lên lầu, ôm ngực thở hổn hển. Ông đưa tôi đến một căn phòng sơn trắng. Trông ông còn tím tái hơn tôi. Sự tím tái của người gìa. Ông lại thè lè lưỡi, nói: “Vào đây nằm nghỉ. Chờ anh một lát nghe cưng”. Rồi ông dợm bỏ đi.

Đúng lúc đó có một khoảng trống rơi hẫng trong tôi. Một tiếng kêu thảng thốt của sự chết. Tôi cần bấu víu lấy một cái gì đó, và tôi chộp lấy ông.

Ông còn run hơn tôi. Tay ông lạnh ngắt, hỏi dồn dập. “Cái gì thế? Em sao thế?”. Lần đầu tiên tôi nghe chữ “thế” được nói một cách chân thật, không gỉa dối. Cơn động cỡn chui tọt vào. Nỗi khiếp sợ lộ nguyên hình. Da ông đã tái lại tái thêm. Những thớ thịt trên mặt giựt giựt như muốn xổ tung ra một lần rồi tan biến. Chắc ông sợ tôi chết. Tôi vẫn bấu chặt lấy ông như người chết đuối bấu chiếc phao cứu sinh. Ông run lên như bị điện giật, vãi cả nước đái ra quần. Hình như ông có nức nở, tay đấm thùm thụp vào tường, rưng rức như con nít: “Chết mẹ tôi rồi! Chết mẹ tôi rồi!”.

Tôi tìm cách lết lại phía giường, nhưng ông cố gắng lôi tôi ra cửa. Cuộc chiến đấu giữa một gìa một trẻ, một con đực và một con cái. Sự giằng co giữa dục vọng và nỗi sợ tai tiếng diễn ra thật thê thảm. Cuối cùng phần thắng nghiêng về phía ông. Trong tình thế khốn cùng, ông dũng mãnh như một con thú phá vây bằng cả sức lực còm cõi của mình. Và ông đã thoát ra được. Đôi tay hơ hững, tôi ngã vật xuống sàn. Thả cho chiếc phao trôi tự do.

Chạy ra ngoài, ông lôi vào một tay bảo vệ và nói: “Gọi xe taxi ngay. Dàn xếp vụ này giúp tao. Địt Mẹ. Hôm nay qúa xui”. Rồi ông tất tả bỏ đi. Chưa bao giờ tôi thấy ông đi nhanh như thế. Ông chạy thì đúng hơn.

Sau đó, tôi tỉnh dậy tại bệnh viện với bệnh án ghi đại khái. “Động kinh!” hay một căn bệnh gì gần như thế mà tôi không còn nhớ.

Đó cũng là cơn động kinh đầu tiên từ lúc tôi quen ông và cũng là lần cuối cùng tôi gặp ông. Tôi thầm cám ơn Trời Phật là tôi đã không làm hại gì một con người chân chính. Ông đúng là một con người chân chính và… sạch, rất sạch!

Hết (Sài Gòn 23.1.2008)




Năm giờ rưỡi chiều, Gác chuông nhà thờ Mạc Ti Nho đổ ngả nghiêng. Và em buồn rũ rượi. Đếm những viên sỏi bên đường chờ đợi. Không chắc gì những ngày đói sẽ qua…

(Thơ Biên Thùy)

Thành phố đầu mùa mưa chịu đựng cảnh mất điện và cái nóng ghê hồn. Người ta dồn hết ra đường, ngồi đầy những quán sá, dưới những hàng cây hay trong công viên cố hứng lấy chút gió mát. Tin tức dự báo cho biết thời tiết chẳng có triển vọng gì trong 10 ngày tới. Những cơn dịch bệnh nối tiếp nhau, từ Sarc đến cúm gà, lở mồm long móng, heo tai xanh, dù xảy ra ở nơi khác cũng khoác lên thành phố một vẻ mặt đau ốm, mệt mỏi. Làm như chưa đủ, thành phố còn được bồi thêm bởi những cơn đỏng đảnh của thị trường chứng khóan, những cơn địa chấn gía vàng và cơn điên địa ốc khiến nó vốn đã mang sẵn bệnh vàng da thiếu vitamin lại thêm bệnh viêm gan mạn tính.

Mặc cho những lo toan của lũ tiện dân về một mùa làm ăn thất bát, cố vớt vát lại bằng những cuộc đình công đòi tăng lương hay giảm bớt thực đơn; những kẻ giầu tiền lắm của vẫn ngồi trên những chiếc xe hơi, đầu vuốt nước hoa bóng lộn như mông con gái, mặt kên kiệu như vú thiếu nữ lao vun vút ra ngoại ô với tốc độ chóng mặt để trốn cái nóng. Thành phố là vậy, luôn dầy rẫy nhưng xung khắc, kẻ thiếu người thừa; kẻ thì truy tìm, người lo chạy trốn.

Vẫn cái mũ lụp xụp trên đầu che kín hai vành tai, đôi giầy vẹt gót phát ra tiếng kêu lép bép ma quái ở mỗi bước đi. Chiếc áo măng tô xám tro gián nhấm dị dạng. Hai bàn tay xương xẩu thọc vào túi quần bất cần đời. Điếu thuốc Pall Mall xanh gắn lưòi biếng trên môi chực chờ rơi xuống nhưng chẳng thể rơi. Cặp mắt lờ đờ vô hồn vô sắc. Sơn bước đi như dừng tại chỗ. Đi đâu? Làm gì? Không mục đích. Trán in hình rẽ quạt ra vẻ đăm chiêu suy tư cật lực mà thật ra chẳng nghĩ suy gì, trống rỗng, đặc nghẹt. Vô tâm. Chỉ tại thiếu ăn mà dơ hình dị dạng.

Cứ như thế, Sơn đã đi dạo hết một vòng qua khu phố này. Đường lớn, đường nhỏ. Ngõ hẻm. Nơi buôn bán sầm uất, chỗ bình dân. Vùng an ninh tuyệt đối của giới trưởng gỉa nhà giàu và nơi tá túc của bọn tứ chiếng giang hồ. Cứ thế, hai thế giới đối kháng sống chung với nhau. Nhưng khi có một tin tức gì nóng hổi mang tính cấp báo thì cả thành phố hợp làm một, cùng luận bàn, đấu khẩu, dữ dằn như sắp giết người, như Từ Hải chuẩn bị cứu Thúy Kiều, như Chằn tinh Shrek chuẩn bị cứu Công chúa Fiona, rồi vài ngày sau đâu lại vào đấy. Tất cả mọi người suội lơ như vừa trải qua một trận ốm nặng mà không có ai chết. Thành phố vẫn tự chuyển động theo cách riêng của nó mà không cần cỗ máy vận hành ở trung tâm.

Sơn đánh một vòng là gặp đủ mọi hạng người. Trưởng gỉa có, đói ăn có, thầy tu có, lưu manh có, trộm cướp có, gái điếm có. Tất cả tạo nên vẻ đặc thù của một thành phố công nghiệp đang phát triển. Thật ra thì Sơn không đi mãi. Có những lúc Sơn đột ngột dừng lại trước một cửa hàng nào đó, trưng bày những sản phẩm bóng lộn, đẹp mắt. Hoặc quan sát một bồn hoa ở góc công viên. Nhưng nếu có ai hỏi Sơn đã thấy gì thì anh ta đã hỏi lầm người. Bởi Sơn nào có thấy gì đâu. Sơn dừng lại như một phản xạ tư nhiên, như một khoảnh khắc vô tri, một phút im lặng của sự vận động, một ngơi nghỉ bất ngờ của tri thức. Thế thôi! Sơn điên ư? Tại sao Sơn lại điên. Có những người có thể ngồi lì trong quán cà phê hết buổi sáng, đi tiểu hàng chục lần thì giữa Sơn và họ, ai điên ai tỉnh? Có những người bỏ ra hàng triệu đồng để mua một đêm vui thì giữa họ và Sơn, ai tỉnh ai điên? Hơn nữa, trong một ngày, thiếu gì lúc ta đâm ra lẩn thẩn, lú lẫn, nói trước quên sau hệt như người mất trí.

Sơn không hề điên gì cả. Sơn chỉ có một căn bệnh trầm kha là rất dị ứng với đám đông. Cái đám đông hỗn tạp, hầm bà lằng, phản trắc mà lại chó hùa. Hoan hô cũng chúng, đả đảo cũng chúng. Đừng dại dột chui đầu vào đó mà mang vạ. Sơn tránh xa đám đông như tránh cùi hủi.

O O O O O

Nói là nàng đẹp thì cũng chưa hẳn là đúng, nếu quan niệm đẹp là sự hài hòa giữa các phần của thân thể kiểu các hoa hậu thì qủa thực eo nàng có lớn hơn một chút, mông nàng có bè ra một chút, tướng đi của nàng có khuynh hướng nống ra hai bên một chút. Nhưng tất cả những khuyết điểm vặt vãnh đó chẳng hề làm giảm đi nhan sắc của nàng. Nàng có khuân mặt trái soan với cái mũi thon thả và cặp môi cong cớn hất ra phía trước như nữ tài tử Hollywood Cameron Diaz, nửa như ngầm bảo “Hôn em đi!”, nửa như dọa dẫm: “Hãy coi chừng!”.

Dĩ nhiên là trước một nhan sắc gần như hoàn chỉnh như vậy, họa có thằng điên trên cõi dương gian này mới không phát cuồng lên khi nhìn thấy nàng. Nhà nàng ở phía bên kia đường, nhà Sơn trọ ở chếch xa về cuối đường. Cho nên muốn chiêm ngưỡng nàng, Sơn phải chọn quán cà phê đối diện nhà nàng làm nơi thường trú. Mỗi ngày từ sáng sớm đến xế chiều Sơn cứ chường cái bản mặt chai cứng ra trước bàn dân thiên hạ để đổi lấy một nụ cười bất chợt và cái nhìn thoáng qua của nàng.

Sơn cũng quên nói, nhà nàng là một tiệm cầm đồ bình dân, nàng giữ chân thư ký lo sổ sách giấy tờ, định gía những món hàng cần bán. Vì thế gần như suốt ngày nàng ngồi ở chiếc ghế mốc meo kê ở góc phòng, ngay dưới chân cầu thang. Trên bàn nàng lúc nào cũng có một cành lay dơn tươi mầu máu hoặc một lọ cúc trắng trinh bạch dù hơi héo.

Tiệm cầm đồ khá đông khách. Thường là hạng bình dân cố cùng mang đến cầm những món đồ rẻ mạt. Khi thì chiếc điện thoại di động, chiếc xe gắn máy TQ, cái đồng hồ để đổi lấy những món tiền nho nhỏ tiêu xài lúc ngặt. Thảng hoặc cũng có người trông khá sáng sủa đến tay không. Họ vào thẳng trong nhà, thoải mái như người quen, đôi lúc thầm thì với nàng câu gì đó. Mắt nàng tỏa sáng lên, đôi môi cong cớn thêm một chút và người khách cười ré lên như vừa bị ai chọc tiết, hay bị nhấn vào “chỗ hiểm”.

Nàng thật dè sẻn lời nói, đối nghịch hẳn đôi tay cứ thoăn thoắt, hết đếm tiền lại ghi chép, kéo ngăn tủ lấy cái này cái nọ. Ai hỏi, nàng chỉ ừ à, gục gặc, nhếch mép, nhíu mày. Đúng ra, có lúc nàng cũng nói câu gì đó, nhưng chỉ khi nàng giận, cho nên câu nói hiếm hoi hoá thành lầu bầu chửi chó mắng mèo khiến cho mặt nàng thộn ra, hai má ủng đỏ càng đẹp.

Sơn nhìn nàng riết rồi cũng hoang mang. Nếu cứ trồng cây si như thế này mãi đến lúc tán gia bại sản, nàng vẫn chưa biết Sơn là ai, họ tên nghề nghiệp gì, quê quán ở đâu. Duy chỉ có gã chủ quán cà phê là được lợi. Thậm chí có vài thằng thối mồm bắt đầu đồn đại Sơn là thằng điên, trồng cây si đứa con gái tóc xanh tóc đỏ nhưng bị bệnh đần của lão.

Sau một đêm nằm tính toán, giống như một kẻ gặp nguy khốn tìm cách phá vây, Sơn bóp đầu bóp trán xem thử có cách nào tiến nhanh hơn nữa âm mưu của mình, thu ngắn khoảng cách hơn nữa giữa Sơn và nàng, đẩy mạnh công cuộc biến nàng thành vật sở hữu của riêng mình, thay vì cứ để nàng trong tình trạng “làm chủ tập thể” chẳng có ai quản lý. Sơn cũng cần khẳng định dù mình là kẻ khố rách áo ôm nhưng cũng đầy tham vọng trong tình yêu.

Như đang chơi một ván bài sinh tử, Sơn dốc túi đặt hết láng của mình lên bàn, kiểm điểm nghiêm túc xem sức lực có được bao nhiêu mà bầy đặt trèo đèo. Ngoài chiếc xe đạp Martin có chiếc ghi đông cứ chờ cụp xuống, cái máy Sony walkman cổ lỗ, cái quạt lỏng bạc nhưng vẫn còn chạy tốt, cái đồng hồ luôn đi trước thời gian, như bao tử cậu sinh viên chỉ sống nhờ cơm tháng chờ nhanh đến giờ cơm, và vài ba bộ quần áo không dám giặt mạnh, Sơn chẳng còn gì. Ai đó nói tình yêu không thể đo đếm vào vật chất, nhưng thời đại bây giờ nếu không có tiền, Sơn đố ai kiếm được một mối tình cho ra hồn, hay chỉ là những mối tình thổ tả.

Cuối cùng, Sơn tìm được cách tiếp cận với nàng nhanh nhất. Một buổi sáng, anh đến quán cà phê rất sớm. Sơn uống sang ly cà phê thứ ba thì cửa nhà nàng xịch mở. Nàng hiện ra giống một thiên thần. Hôm nay trông nàng thật rạng rỡ, vui vẻ, dù khi đẩy cánh cửa sắt vào tường nàng có sơ ý há miệng ra ngáp một cái rất “khủng bố”, tay giụi đôi mắt và chùi vào vạt áo. Nhưng không sao, con người vẫn có những khinh suất, để lộ chân tướng của mình vào lúc bất ngờ nhất cho dù có cố gắng che chắn, ngụy trang cách mấy. Hành động tự nhiên chủ nghĩa đó chẳng ảnh hưởng gì đến ấn tượng ban đầu của Sơn về nàng, mà ấn tượng ban đầu là điều quan trọng nhất, có khi nó ám ảnh bạn rất lâu trong việc bạn đánh gía về người khác. Có thể người ta nói Sơn là một kẻ ngoan cố, nhưng mặc kệ họ. Tình yêu có lúc cần mù quáng, thậm chí ngu ngu, vì nếu không thế, đã không có chất liệu cho các nhà văn nhà thơ múa bút.

Cũng như mọi hôm, nàng đẩy cửa lùa bước vào quầy, ngồi vào chỗ cố hữu của nàng, vừa xỉa răng vừa nhìn ra ngoài chờ đợi, không một chút bi lụy nơi đôi mắt bồ câu mà thỉnh thoảng nàng lại cố làm cho chúng ướt đi một chút, gợi cảm hơn một chút.

Sơn len lén tháo đồng hồ bỏ vào túi, nhấc cặp mông tê cứng khỏi chiếc ghế và lấy hết sức bình sinh bước sang bên kia đường, đến chỗ nhốt giấc mơ của mình. Dĩ nhiên là trái tim Sơn đập nhanh khác thường khi đối diện nàng, nhất là lúc nàng nhìn thẳng vào Sơn, đôi mắt từ ươn ướt chuyển sang lim dim ngờ vực.

Sơn đứng trước quầy, tay thọc vào túi, nắm chặt chiếc đồng hồ mà anh đã bỏ ra cả một buổi để đánh bóng, lấy hết những chất bẩn bám bên trong với hy vọng là gía của nó sẽ được đẩy rất cao lên giống như giá của một cô gái nhà quê lên thành thị sau một thời gian ngâm tẩy phân, phèn.

Chiụ đựng không nổi sự câm lặng rờn rợn báo hiệu nguy cơ trấn lột, nàng cao giọng hỏi Sơn. Ôi, cái giọng nói đã làm hỏng nhan sắc của nàng. Nó rè rè, nhừa nhựa; nửa nam nửa nữ:

-Ông cần gì ạ. (Phải chi nàng nói can i help you? còn dễ nghe hơn).

Sơn lùi lại thủ thế, sững một giây chết điếng rồi trở lại trạng thái bình thường.

-Anh…à, mà… tôi có cái này muốn cầm.

Nàng ứ lên một tiếng như người bị chứng húng hắng kinh niên rồi cố hạ thấp âm lượng của giọng nói. Khi nỗi nghi ngờ đã biến mất, nàng thở nhẹ một cái, trở về với con người thật của mình rồi thoăn thoắt giở sổ. Từ thế thủ nàng chuẩn bị quay sang thế công.

-Vâng ạ! Vậy ông đưa đây cháu xem!

Thế này thì tệ hại qúa. Nàng xưng hô chẳng lịch sự chút nào. Chẳng lẽ sơn lại gìa thế sao. Sơn còn đang nghĩ miên man theo kiểu bỏ của chạy lấy người thì nàng lên tiếng.

-Đâu, cái của ông đâu?

-Cái gì? Của ai?

Sơn giật nẩy người khi bị kéo ra khỏi vô thức và buột mồm như kẻ mộng du. Suýt chút nữa cái tật nói lắp của anh đã phản lại anh. Nàng bật cười ha hả trước một tình huống không lường trước. Sao một người con gái xinh đẹp như nàng lại có thể cười to đến thế. Nàng cười văng cả nước mắt nước mũi.

Sơn đưa cho nàng cái đồng hồ. Nàng nhìn cái đồng hồ rồi nhìn từ đầu đến chân Sơn, ra bộ là nàng đang đánh gía về Sơn, xem mối quan hệ giữa Sơn và vật thể bé nhỏ này, chúng có phải là “của” nhau hay của bá tánh, để truy xét Sơn là đứa sa cơ lỡ vận hay một tên ăn cắp vặt. Đánh gía cách nào thì cũng bất lợi cho Sơn.

Nàng vói tay mở đèn. Ánh đèn 100 watts làm cho mọi vật trở thành vàng vọt bệnh hoạn. Nàng thận trọng đặt chiếc đồng hồ dưới ánh sáng, ấn ra ấn vào cái chốt máy. Thậm chí nàng còn đưa cả lên mũi để ngửi. Tất cả các giác quan của nàng đều căng ra để tránh giảm tối đa những lầm lẫn nhỏ nhất. Cứ như thế, sau hai phút, chiếc đồng hồ của Sơn qua tay nàng trở thành một vật thảm hại.

Nàng đẩy nó về phía Sơn, tay vẫn cầm cuốn sổ, mặt lạnh như tiền.

-100 ngàn được không ông?

-Sao?Cái gì?

Vẫn cái tật mau mồm mau miệng chết người. Nhưng lần này thì Sơn nổi đóa thật sự. Cái đồng hồ mua trên 1 triệu mới có 6 tháng. Nhưng Sơn lại nghĩ mình đến đây vì mục đích khác kia. Vả lại Sơn có bán đứt cái đồng hồ này cho nàng đâu. Sơn sửa bộ, hai má bắt đầu nóng bừng.

-Vâng, anh… à, mà tôi đồng ý.

Nàng hỏi tên Sơn, viết vào tờ biên lai. Xé cho Sơn 1 nửa kèm theo 100.000 đồng toàn bằng giấy 10 ngàn, nói:

-Cám ơn ông, Lần sau có gi khác ông cứ mang lại đây. Cái đồng hồ này qúa tã.

Sơn nắm tờ giấy một tay, tiền bạc một tay, chẳng nghe nàng nói vì còn mê mải nhìn cái mồm nàng “tém’ lại sau khi trề ra phát âm chữ “tã” cho gọn hơn. Hình như hàm răng trên của nàng có vẩu ra một chút mà nhìn xa Sơn tưởng môi nàng cong lên khêu gợi. Mũi nàng không thẳng mà có chỗ gồ lên như bị u xương ở vị trí giữa hai mắt. Còn một vết sẹo nơi má trái nữa.

Khi Sơn dợm quay lưng, đột ngột nàng thò tay vào gầm bàn lấy ra một trái nhãn lồng bỏ vào mồm, nhay vỏ và hột rồi phun toẹt dưới chân. Rồi nàng lấy thêm một trái, hai trái nữa cho đến khi dưới chân nàng chỉ toàn vỏ và hột nhãn. Hai khoé môi nàng dính những bợn nhãn trắng nhờ nhờ trông tệ hại.

Sơn thở dài ngao ngán quay lại quán cà phê, mang theo thất bại do chính mình gây ra. Sơn nốc hết cặn cà phê còn sót lại, thấy đắng ngắt, tanh lợm, hé mắt nhìn sang tiệm cầm đồ. Lần này vì tò mò nhiều hơn là khoái cảm. Khi không còn gì để ăn, nàng vẫn ngồi sau khòm lay dơn đỏ máu, vòng tay ôm chặt cái quầy như sợ ai cướp mất. Sơn nhìn nàng ngầm bảo: “Xin chào mối tình thổ tả của tôi” và bỗng bật lên cười sằng sặc như vừa bị ai nhấn vào chỗ hiểm.

Hết(SàiGòn 27.1.2008)


1 2 3 Next

RssFeed

Blogroll