login
Lucifer Zakcoverimeem VIP - Click to find out more La vie en musique
blog post Danh ngon
Posted in ZAK on Aug 02, 2009 at 5:40 PM
• Bạn bè có phúc cùng chia ,có hoạ ...trốn sạch ở nơi phường nào ???
• Nói tiếng anh như gió, gặp từ khó ta … bắn sang tiếng Việt.

• Học, học nữa, học mãi, đúp... học tiếp!!!

• Học, học nữa, hộc máu.

• Xăng … có thể cạn, lốp … có thể mòn, nhưng số máy, số khung thì không bao giờ thay đổi.

• Nhìn thẳng mặt trời mãi không thấy lóa .... là hội người mù 100%.

• "Thuê bao mà bạn vừa gọi hiện nằm ngoài vùng phủ sóng, nằm trong vùng phủ chăn và nằm cạnh một thuê bao khác."

• 1 năm có 365 ngày, vậy 1 ngày có bao nhiêu năm (đến bây giờ khoa học vẫn chưa giải thích được).

• “Ba nghìn bát phở gà mà chả có miếng thịt chó nào cả!

• Quân tử nhất ngôn là quân tử dại. Quân tử nhai di nhai lại là quân tử khôn.

• Cá không ăn muối cá ươn, con không ăn muối.....thiếu iot rồi con ơi.
• Muốn diệt chuột xin bạn hãy mua 1 khẩu AK47 và 10 băng đạn,lùa chuột vào nhà rồi đóng cửa lại , sau đó bắn đạn qua cửa sổ cho đến khi nào không nghe thấy tiếng kêu nào nữa thì thôi. Nhớ chọn loại súng tốt và đạn có sức công phá.



blog post anh và em trai!!
Posted in ZAK on May 29, 2009 at 6:47 PM
Giờ này không biết nó sao rồi??

Gần 3 năm, em trai du học bên Pháp. Không biết ở cái xứ sở xa xỉ đắt đỏ đó em trai sinh hoạt như thế nào?

Anh và em trai, thật khó gần gũi nhau. Khoãng cách 2 tuỗi không đủ lớn để anh trai có thể ra lệnh và cũng không đủ nhỏ để hai anh em có thể thân thiết nhau.

Em có bạn của em, anh cũng có bạn của anh. Chẳng lúc nào hai anh em có thể đi chơi chung với nhau được.

Em ham vui, em cúp học, em đánh nhau trong trường. Thằng anh này chẳng thể khuyên nhủ được điều gì, chỉ có thể bằng mọi cách bảo đảm an toàn cho em mình mỗi khi có chuyện gây hấn.

Em có thể chữi anh, anh có thể đánh em, hai anh em có thể ẩu đã nhau, thậm chí sách dao rượt nhau mà lí do chỉ vì một chuyện vớ vẩn cỏn con nhảm nhí nào đó, miễn là không bằng lòng nhau..

Rồi, em quyết định đi du học! Thằng anh không tin em mình có thể chuyên tâm học hành bởi bản tính ham chơi của nó. Nhưng kệ, em đã quyết, cha mẹ cũng đã đồng ý!

Rồi em đi, thằng anh cảm thấy thoải mái vì không fải đánh nhau, không fải chữi lộn với thằng em mà thằng anh cho là bất trị nữa...Nhưng...thằng anh bắt đầu thấy nhớ, nó nhớ thằng em thật, nó cảm thấy hối hận thật vì sao lúc còn ở đây, không rủ thằng em đi chơi, sao không chịu khó làm bạn với thằng em...

Thời gian trôi wa, ở cái kinh đô ánh sáng thế giới đó, thằng anh không biết thằng em fải sinh sống ra sao khi mà chẳng thấy nó gọi về xin viện trợ, cũng nhất mực nói cha mẹ đừng viện trợ cho nó, nó chưa cần.!!

Thằng em học thiệt, dường như đã đổi tính, chỉ biết học mà không biết chơi nữa. Rồi thằng em đi làm thêm, vừa học, vừa làm. Thằng anh bắt đầu cảm thấy hổ thẹn, hỗ thẹn vì trước đây đánh giá sai em trai mình, hổ thẹn vì lúc nào cũng coi thằng em là thằng nhóc bất trị.

Gần 3 năm, thời gian không quá dài mà cũng không wá ngắn, nhưng đủ lâu để thằng anh có thể mong em nó về chơi, để thằng anh có thể đi uống café với em trai mình, để hai anh em có thể nói chuyện với nhau như hai thằng bạn thật sự, để thằng anh có thể khoe con gái mình với thằng em, và tự hào giới thiệu:"cháu gái chú!!"..."con gái ơi, chú út của con nè!!"...Em trai tôi!!!


Wednesday January 31, 2007 - 12:51am



(Vừa nhận được mail, Yahoo 360 sẽ không còn nữa ... Entry của anh, một tình cảm anh giành cho thằng em này... Giử lại nó, ở nơi nào mà bất cứ đâu em vẫn có thể đọc được. Cám ơn anh. )


blog post The memory remains
Posted in ZAK on May 29, 2009 at 6:18 PM
Đời... ? Một câu hỏi vẫn mãi không biết được ngày mai. Có người, đã từng là bạn ... "Bạn", nhưng bạn ... âm thầm bán rẽ mình... "bạn" ???
Ngày mai của hôm nay hay ngày mai của ngày mai ... vẫn với một câu hỏi ... "đời", nó có thật đơn giản với mỗi một từ "đời", sâu quá ... sâu đến nỗi cái đáy của nó là cái lổ của tận bên kia ...
Cười thôi, cười cho "bạn", cười cho "đời" ... cuộc sống lại được cân bằng ...


blog post Day after day
Posted in ZAK on May 23, 2009 at 10:53 PM
Trời đêm thật đẹp, nhưng cũng thật đáng sợ. Mà đôi khi bóng đêm lại rất dịu dàng... mặc tiếng cười không đủ sức giữ chặt dòng nước mắt ... Nhẹ nhàng, trỡ nên thật dơn giản, để rồi cuộc sống trôi đi không ý nghĩa.
Đã quá coi trọng những thứ trao ra, quá hy vọng vào những điều ko thật và nhận lại một điều chưa từng hình dung ... thảm bại.
Lòng người, thật khó cỏ thể nhận ra bằng cái nhìn... nên cảm nhận nó bằng lòng đổi xử lẫn nhau... Tự đặt mình cô lập đi với tất cả mới nhận ra được nhiều thứ quý giá... hay những tấm lòng vô ý nghĩa của cuộc đời...
Nhiều khi phải cười nhẹ, cười vô nghĩa nhưng lại không vô nghĩa,... cuộc sống lại được cân bằng ...


blog post Năm Mới
Posted in ZAK on Dec 31, 2008 at 7:02 PM
Paris 31-12-2008
Và...
Một năm củ với những niềm vui nổi buồn của cộng đồng, của mỗi cá nhân.
Một đêm noel không tiếng cười của các tín đồ công giáo, nỗi buồn thiên tai ở những người có lòng hão tâm... nhưng cũng có một tiếng cười chung cho sự thắng lợi của DTBDVN...
Giờ đây, khi thời diểm giao mùa đang đến gần, ai ai cung vui vẽ, hy vong cùng những lời chúc tốt đẹp đến với nhau... Mong rằng năm mới đến, cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn, may mắn sẽ đến nhiều hơn ... và mọi điều không vui sẽ không tái diễn nữa...




Chúc mừng năm mới...
______________________________



blog post The day waiting
Posted in ZAK on Jun 19, 2008 at 4:25 PM

Cuộc sống của tôi không nhộn nhịp như bao người. Nó chậm chạp đi theo thời gian, ầm thầm mang theo nhiều nổi lo... Nhiều lúc cái cuộc sống ko mấy gì phức tạm làm tui phải suy nghĩ nhiều. Muốn thay đổi nó nhưng ko có điểm nào làm chổ để bắt đầu, và ko có một cái la bàn để định hướng...

Mỗi một người ai cũng có hạnh phúc riêng của mình, hạnh phúc của mỗi người không giống nhau nhưng có một điểm chung đó là nụ cười... Với tui, hạnh phúc nó nằm ở một nơi xa xăm nào đó ... nhưng tui cảm giác, cảm nhận đựoc, mỗi khi nghĩ về cái hạnh phúc ấy tui cười nhẹ một mình...


blog post Mama, don't you cry... (vietnamese trandiction)
Posted in ZAK on Jun 07, 2008 at 6:39 AM
Mama, don't you cry... một bài hát chất chứa tình cảm, một tình cảm thiêng liêng nhất trong cuộc sống, dớ là tình cảm về Mẹ. Nó như di vào trong cõi lòng người nghe... Từng lời lẽ... như muốn gọi lên hai tiếng "MẸ ơi !!!... "
Mỡ dầu bài hát "I fight the tears since you've been gone. And I stand in fear, can I make it on my own" thễ hiên rõ một nỗi buồn mà người dời ai ai cũng sợ sẽ dến. Một sự dấu tranh, cố chống lai với nỗi buồn và nỗi sơ... khi Mẹ dẵ ra di... Buôn thật, sợ thât. Những suy nghĩ, những nỗi nhớ... Nhưng Mẹ dã không còn nữa, con phải làm sao?. Cuộc sống giờ dây là câu hỏi... "Without your love to guide me thru my life"... "It's so cold at night without you here..." Một câu hát thật dơn giản, nhưng như hàm chứa một hình ảnh, một con ngươi dang tìm chính mình trong sự buốt giá, cô dơn...-Cái lạnh mùa dông nơi miền bắc cực không còn lạnh nữa rồi hay là con dang tồn tai trong cái lạnh vô nhiệt...? Không thứ gì ấm áp hơn, an toàn hơn trong vòng tay của Mẹ-. Hình ảnh ân cần của Mẹ khi con nhớ lại... Mẹ ạh con dang khóc "And those gentle arms that held me close and dear. Oh we're all the same, we all live and diẹ You'll always be in my heart, oh Mama don't you cry. You'll always live in my dreams, oh Mama don't you cry" MẸ không còn tồn tại nhưng Mẹ vẫn dang sống, Mẹ luôn bên con, trong tùng nỗi nhớ, từng giấc mơ... con Ạh, MẸ vẫn còn dây...
"Mama, don't you cry"...Những giọt nước mắt vương lại của mẹ là những lo lắng mà Mẹ không thể tiếp tục giành cho con...
Cha Mẹ là người quý nhất trên dời này, Không ai có thể tốt hơn Cha Me. Người sẵn sàng hy sinh minh cho con. Tấm lòng của Cha Mẹ ngàn lời không tả hêt... Một bài hát dầy ý nghĩa,... không cố tình hay vô tình nhưng tôi đã khóc, khóc cho nỗi sợ mà tôi không dám nghĩ đên... Chỉ biết cầu mong cho Cha Me luôn mãi bên tôi.

"No one can kiss away the pain like you
No one like Mama, no one like you"


blog post Bí mật cuốn nhật ký
Posted in ZAK on May 26, 2008 at 1:40 AM
Bí mật cuốn nhật ký
-
-
-
Chương I : Giấc mơ lạ
-
-
-
... Vào những ngày đâu năm học của một trường DL ở TPHCM. Trong một đêm, khi tất cả học sinh nội trú của trường đang ngủ say. Bổng có tiếng kêu "óT éC ót éc" phát từ phòng 03 lầu 5 cuối của trường. Trong phòng gồm có 3 nử sinh Nga, Hằng và Thảo.
Nghe tiếng, Thảo thức giấc. Cô đi xung quanh để tìm hiểu tiếng kêu phát ra ở đâu ?. Vì sợ các bạn trong phòng thức nên Thảo ko mở đèn, cô đi từng bước nhẹ đến phía cửa sổ... Bổng, cô hõang hốt vì có một luồng gió nhẹ nhẹ thổi phớt ngang qua người ... da gà da óc thì nổi lên nhột nhột. Nhưng sau đó Thảo cũng bình tỉnh lại và tiếp tục đi về phía cửa sổ ...
Khi đi ngang qua phía tủ quần áo thì cánh cửa tủ bổng bật ra với tiếng kêu... "Éccccc..." dài ... ---Tiếng kêu rất rợn tóc gáy ... ... ...--- Thảo bắt đầu thấy hơi sợ, cô ko dzam đi thêm bước nào nữa mà từ từ cô đi lui về phía giường của Nga. Đến giường thì ko thấy Nga đâu cả. Cô hỏang hốt chay nhanh về phía giường của Hằng, nhảy lên giường và trùm vào cái mền mà Hằng đang đắp và người thì run run vì sợ. Cô khìu Hằng ...

*** Hằng ơi !!! dậy đi Hằng ... tao gặp ma tao sợ quá ... Hằng mày dạy đi ...

Khìu và gọi nảy giờ nhưng Hằng ko có động đậy gì ... vẫn trong tình trạng ngủ say ... Thảo sợ quá lay mạnh Hằng một cái ... không ngời lay mạnh đến nổi Hằng lọt xuống giường ... Nhưng Hằng vẫn không thức ... Thảo nhìn vào mặt Hằng thì la lớn... Aghhhhhhhhhhh ...
Gương mặt của Hằng không thấy mắt mủi miệng đâu cả ... chỉ là một gương mặt trắng bệch ... Lúc này cửa tủ lại mở mạnh ra ... "Rầm... ầmm" ...

Thảo thì đã sợ đứng người. Cô nhắm mắt lại thì lại có cái gì đó khìu nhẹ vào chân cô. Cô ko còn biết gì nữa chỉ lẩm nhẩm mấy câu cầu nguyện "..." ... và cố bình tỉnh thêm... mở hí hí mắt nhìn về phía cái tủ... không thấy ai cả... dưới chân thì vẫn có cái gì khìu khìu ...

Lấy hết can đảm Thảo quơ tay về cái chân thì nắm ra một mớ tóc dài... Lúc này cô không còn biết làm gì ... Cả thân người cứng đơ, miệng không nói lên được lời nào, như bị trúng gió nặng ... toàn thân toát mồ hôi như nước ...
Phía tủ bổng dần dần xuất hiện một bóng người ... Ánh sáng mờ mờ từ bên ngoài cửa sổ rọi vào mập mờ một dáng người cao cao mái tóc dài đến lưng ... gương mặt trắng bệch, cặp mắt đen vô sắc. Thân khoác một bộ áo dài trắng của nử sinh trung học. Bóng người này từ từ tiến lại chổ Thảo nhẹ nhàng, nhẹ nhàng ...
Thảo lúc này thì mắt nhắm, người cứ run run ... Trong tay vần còn nắm mớ tóc ...
Bóng người con gái đó lại gần Thảo, tay đặt nhẹ lên đầu cô ...
Bổng trong đầu Thảo xuất hiện một cảnh tượng kinh hòang mà cô chưa từng gặp bao giờ...
Cảnh tượng một cô nữ sinh trường đang giằng co với một người đàn ông cũng hơi lớn tuổi. Cô nử sinh mặc bộ áo dài trắng, tóc dài, đeo cặp mắt kính cận. Người đàn ông thì bận một quần tây đen, áo sơmi màu xanh bỏ trong quần, mái tóc 3/7 ngắn cụt hơi dậm màu "muối tiêu" ...
Người đàn ông đè mạnh cô gái. Trong sự vùng vẫy rất thê thảm, cô gái thảm thiết khóc, miệng liên hồi van xin người đàn ông tha cho... """ Thầy ơi ! em van thầy ...""" Nhưng người đàn ông nhẫn tâm vẫn không buông tha. Ông ta xé toạc bộ áo dài của cô gái mà sờ mó lung tung "..." làm những hành động trong sự cuồng dâm mảnh liệt ...
Sau Hồi khoái lạc của người đàn ông thì cô gái đã xỉu. Ông ta đã hết cơn dâm cuồng thì lại tỏ vẻ hoang mang. Toàn thân run rẫy và ko biết làm gì. Ông suy nghỉ sau khi cô gái này tỉnh dậy sẽ ra sao, và kể cả ông ta nữa ... ??? Câu hỏi quanh quẫn trong đầu làm nhức nhối quằn quại... ... ...
Nổi sợ hãi làm ông dần dần mất trí. Ông lấy một con dao nhỏ dài đâm mạnh vào bụng cô gái ... --Từng nhát, từng nhát, từng nhát -- ... máu me văng đầy mặt người đàn ông và cả trên nên gạch...
Đến cảnh này Thảo hổn hõang la lên "...Ahhhh..." Thì nghe tiếng gọi ...
-
-
-
Chương II : Đối diện
-
-
-
*** Thảo, Thảo ... mày sao vậy ... ??? dậy đi sáng rồi ... chuẩn bị đi học kìa ... Thì ra đó là tiếng đánh thức của Hằng ...

Thảo thức giấc trong tâm trạng rồi bời lo sợ, mồ hôi như tắm. Trong tay cô thay vì cằm mớ tóc như trong giấc mơ thì cô lại cằm một tờ giấy tập ??? Nhìn vào tờ giấy thì chỉ thấy vẽ hình ngoằng nghèo như em bé tập viết ...
Cô kể hết mọi chuyện hôm qua cho hai bạn cùng phòng nghe. Cả hai cười an ủi Thảo ...

*** Mày chỉ nằm ác mộng thôi. Đừng sợ, ko có gì đâu. Mày đừng xem film ma nhiều tối ngủ lại gặp ác mộng nữa

Không lâu sau đó cả ba vào lớp học tiết thứ nhất đó là giờ hóa và là tiết Hóa đầu tiên của năm học mới này. Thầy giáo môn này là thầy Nhân ---Thầy cao ráo gương mặt bảnh trai. Tóc đinh ngắn kiểu Armani, với bộ đò quần tây áo sơ mi bỏ vào quần thắt Cravatte--- . Ông bước vào lớp, cả lớp đứng lên chào người thầy mới này. Nhưng Thảo vẫn còn nằm gục trên bàn... (Lúc này Thảo vẫn còn đang rối bời và sợ hãi vì giấc mơ đêm qua...)
Cả lớp ngạc nhiên khi thấy Thảo ko đứng dậy ... Thầy giáo cũng vậy ... Hằng ngồi kế bên khìu nhẹ Thảo ...
*** Mày đứng lên chào thầy kìa ... đừng ngủ mê nữa ... thiệt là ...
Trong tâm tạng rối bời, sợ hãi Thảo mệt mỏi đứng dậy ... Người thầy nhẹ nhàng tiến đến chổ Thảo ... đưa tay lên trán hỏi nhẹ ...
*** Em tên gì ??? Em không được khỏe ah ??
Thảo mệt mỏi vừa ngẫng đầu vừa trả lời ...
*** Em tên Thảo, em hơi bị chóng mặt ...
Vừa dứt câu trả lời thì Thảo lại hốt hõang ... bật ngữa ra sau ... Mồ hôi lại dằm đìa ... gương mặt cô xanh lét như trúng tà ...
Hởi ơi ... ông thày này chính là ông thầy đêm qua trong giấc mơ của Thảo... chỉ " khác kiểu tóc mà thôi ...
Mọi người trong lớp kể cả thầy giáo đều ngạc nhiên khi thấy Thảo sợ hãi như vậy ... Hằng và Nga xin phép thầy Nhân đưa Thảo về phòng ... thầy cũng đồng ý vì nghỉ Thảo đang rất mệt mỏi ...
Vừa đi Thảo vừa kể lại cho Hằng và Nga nhưng hai người ko tin lời Thảo chỉ cười an ủi mà thôi ...
*** Mày ác mộng quá nên vậy rồi ... để tui tao đưa mày về phòng nghỉ ngơi rồi pha cho mày ly nước chanh uống cho nhẹ nhõm ... đừng nghỉ ngợi lung tung nữa ... Nghỉ tiết này đi khi nào mày khỏe thì xuống lớp học tiếp ...
Thảo gật đầu đồng ý ... cả ba đến phòng ngủ ... Thảo uống ly nước chanh xong thì Hằng và Nga trở về lớp tiếp tục học ... Thảo thì nằm nghỉ trên giường ... trong đầu vẫn cứ suy nghĩ về chuyện đó ... Cô cũng thấy kỳ lạ và ngạc nhiên ... Quay tới quay lui thì nhìn thấy tờ giấy khi thức giức cô cằm trên tay ... mở ra xem kỷ cô cám thấy kỳ lạ ...

*** Tờ giấy này đâu phải của mình viết ... ??? của Hằng hay Nga ???

Tự hỏi xong cô vò tờ giấy quẳng đi thì ngạc nhiên nhìn lại vào tờ giấy đó... Cô cảm thấy quen và quen lắm. Cô lượm lại và nhìn vào. Trong đầu cô bỏng phớt nhanh một hình ảnh như nhớ ra đều gì...--- Một cô gái ngồi cặm cụi viết cái gì làm ko vừa lòng nên ngoằn nghèo gạch bỏ xé vò quăng đi...---

Hình ảnh đó phớt nhanh ko đến 10 giây thì Thảo tỉnh lại, cô cũng cám thấy hơi hơi sợ về đều đó. Cô mở tờ giấy trên tay xem kỷ lại, nhìn thấy có những dòng chử ẩn hiện sau những nét gạch bỏ ngoằn nghèo đó... Nhưng cô vẩn không thể đọc được trong đó viết gì...
Đang sợ sệt về giấc mơ cứ ám ảnh mãi trong đầu nhưng lại tò mò. Cô nhìn về phía tủ áo và đi lại đó. Mở tủ và xem trong đó ---chỉ toàn quần áo sách vở và tư trang của Thảo-- Cô lục tới lục lui để tìm kiếm, nhưng cô cũng ko biết mình muốn kiếm gì... khi lục xong cô không thấy gì đặc biệt. Lúc đó bổng phía trên trần tủ rớt vài hạt bụi gỗ vào tay. Cố ngước lên để ý xem xét thật kỷ thì phát hiện trong đó có một cái ngăn nhỏ. Lấy tay mò mẫn tìm kiếm trong đó Thảo lấy ra được một quyển sổ nhỏ, cái bìa màu đen dính đầy bụi bặm...

Lấy quyển sổ xuống cô lau chùi sạch sẽ ... trên bìa có một cái bảng tên nhỏ

Trần Thanh Huyền
HS lớp 11A3

Trang đầu quyển sổ là những nét trang trí ngộ nghĩnh với hình vẽ và chử viết kiểu tiếng Anh lẫn tiếng Việt ...

*** Thì ra đây là cuốn nhật ký --- Thảo tự nói thầm trong miệng ...

Tò mò cô bắt đầu đọc từng trang từng trang trong cuống Nhật Ký của bạn gái tên Huyền đó ...
Ngày 14/03 ... Hôm nay mình lên lớp, buồn quá không hiểu làm sao ??? Nhìn thấy Hải nói chuyện với Trang, hai người âu yếm... Mình thấy cô đơn vô cùng ...

Thảo xem nhanh ...

Ngày 27/03 Thằng Hiếu hôm nay không thuộc bài bị 0 điểm mà sao nó không buồn vậy nhỉ ??? Đã vậy còn cười được nữa ... Mình chúa ghét mấy thằng vậy nhưng thấy nó tốt với mình mời mình ăn sáng uống nước nên mình ko nở ghét hihihihi ...

Ngày 03/04 ... Trong trang này Thảo ko thấy viết gì chỉ có dấu 3 chấm (...) mà thôi
Giở tiếp trang sau thì Thảo thấy có dấu vết xé rách. Nhìn vào có cảm tưỡng người này rất bực dọc chuyện gì nên mới xé như vậy...
Chợt nghỉ đến tờ giấy kỳ lạ đó. Thảo lấy ra xem tiếp, nhìn nét xé và màu mực thì Thảo đã khẳng định tờ giấy này chính là trang bị xé bỏ trong quyển Nhật Ký đó... Đến đây cơn sợ của Thảo lại bắt đầu dâng lên...

Thảo không xem tiếp nữa Cô đóng sổ Nhật Ký lại. Từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Từ giấc mơ đến thực tại. Thảo càng sợ hãi thêm nữa. Trong đầu quanh quẩn những câu hỏi khó giải thích và trả lời...

*** Giấc mơ ??? Nắm tóc ??? Tờ giấy ???... Người trong tủ ??? Cuốn Nhật Ký ???... Đây phải là một điều linh ứng hay chăng ??? Huyền là ai ??? Người thầy giáo ??? Cô gái bị thầy cưỡng hiếp rồi giết chết ???

Thảo bắt đầu rùng rợn liên tiếp, máu cô như ngừng lưu thông, mặt thì tái xanh lại. Tay chân run lẩy bẩy. Sau đó Cô cố bình tỉnh hơn để nhớ lại cảnh đêm qua về người thầy và cô gái ... Nhớ về cảnh vật trong căn phòng đó. Thì bổng giựt mình một cái bởi tiếng "Renggggggggggggggggggggg..." Tiếng chuông lớn dài của trường báo hết tiết một.

Tiếng chuông kéo dài làm Thảo giựt mình nhưng có lẽ nhờ vào đó Thảo cảm thấy bình tĩnh hơn. Sau đó cô như cảm nhận ra đuợc điều gì đó, cô bèn chạy nhanh xuống văn phòng hồ sơ lý lịch của trường.
Tại văn phòng, Thảo gặp Cô giáo Hương --Cô hơi lớn tuổi, gương mặt nét phục hậu, nước da hơi ngâm, tóc dài cột túm lại trên đầu-- Cô đang ghi chép hồ sơ thì nghe tiếng của Thảo, Cô ngước lên
*** Em chào Cô...
*** Chào em, em cần gì ???
Nhìn cô Hương, Thảo hơi bối rối không biết phải nói sao, nên cứ ấp a ấp úng ...

*** Thua cô emmm ...mmm

Nhìn thấy sự bối rối của Thảo, Cô trấn an và hỏi nhẹ.

*** Có chuyện gì vậy ? em cứ nói đi ...

Thảo bạo miệng hỏi nhanh.

*** Thưa Cô, em có một vài điều muốn hỏi thăm về một chị học sinh của trường.
Chị tên là Trần Thanh Huyền năm ngoái chị là học sinh của lớp 11A3. Cô cho em hỏi Chị ấy bây giờ còn học không ah ???

Mắt cô nhìn Thảo với vẽ rất ngạc nhiên và đầy bất ngờ, nên cô hỏi lại Thảo như muốn giải tỏa sự ngạc nhiên ấy.

***Trần Thanh Huyền ?, Tại sao em biết bạn ấy ? Em là gì của Huyền ???

Với những câu hỏi theo kiểu "khảo cung" Thảo cũng hơi sợ. Cô tính kể hết cho Cô Hương về cuốn Nhật Ký của Thanh Huyền và những điều kỳ lạ. Nhưng không, Thảo kịp suy nghỉ và nhận thấy có lẽ chưa nên. Thảo trả lời một cách khéo léo.

***Dạ em là bạn của Chị Huyền, cũng lâu rồi em và chỉ không gặp nhau, em nghe bạn nói chị Huyền học ở trường này nhưng kiếm hoài không thấy chỉ đâu nên em muốn hỏi thăm Cô.

Nghe Thảo trả lời Cô Hương thấy đở hơn và cũng nhận ra mình hỏi hơi nặng lời nên đã nhẹ giọng lại nhưng nét mặt Cô lại tỏ vẻ buồn buồn.

***Xin lổi em Huyền không còn học ở trường này nữa, và Cô cũng đau lòng báo em biết một tin rất buồn, mong em bình tĩnh khi nghe.

Thảo gật nhẹ đầu

*** Dạ, đó là tin gì vậy Cô ??? Xin cho em biết. Em cám ơn Cô.
*** Huyền đã mất tích từ tháng 5, đến bây giờ không ai tìm được nhưng có lẽ lành ít dử nhiều ---Mắt Cô chợt đỏ, rưng rưng---. Tội nghiêp Cô bé, dể thương học giỏi thế kia ---Nói đến đây Cô không cầm được nước mắt nữa, lệ rơi--- ...

Nghe xong tin Thảo thấy mình rất nghẹc ngực rùng mình toác mồ hôi lạnh như lên cơn sốt. Một vài hình ảnh trong giấc mộng lại thóang qua...

Cô ngồi phệt xuống đất thở hổn hễnh đuối sức, gây sự chú ý đến Cô giáo Hương. Bằng phản xạ cô nhanh chân lại đở Thảo ngồi lên ghế.

*** Em bình tỉnh lại, đừng xúc động quá. ---Cô lấy nhanh ly nước cho Thảo--- Em uống đi sẽ đở hơn nhiều.

Cầm ly nước trên tay, Thảo rung rung, mắt cô rơi lệ, cố ngước nhìn Cô giáo. Cô nói trong sự nghẹn ngào. và lấy trong giỏ cuối Nhật Ký của Huyền và đưa cho Cô Hương...
Cầm cuốn Nhật Ký từ tay Thảo, cô Hương không hiểu và nhìn Thảo bằng cặp mắt hỏi thăm. Thảo rung rung và nói nhẹ trong cơn khủng hõang vẫn còn đó...

***Đâ...y là cuốn Nhậ..t Ký của chị Huyền ... emmm vừa tìm thấy nó... Cô cô xemmm ...

Cô Hương liền mở ra xem, --xem từng trang, từng trang-- cho đến cái trang bị xé bỏ, thì Thảo chèn lời vào...

*** Thưa Cô, em có chuyện này muốn kể cho Cô nghe, nó rất kỳ lạ...

Sau đó Thảo kể lại đầu đuôi câu chuyện, từ giấc mơ đến cả việc cô tìm ra được cuốn Nhật Ký.....


Còn tiếp (đang suy nghĩ)



-

-

-













RssFeed